“Truyện Ngắn” của Hà Anh Tuấn: Ôm đồm quá hoá tham lam, sẽ phù hợp hơn nếu chỉ chiếu trong concert

Từ lâu, Hà Anh Tuấn đã thành công xuất sắc trong việc gầy dựng hình ảnh một ” chàng thơ ” trong mắt của người theo dõi : một quý ông lịch sự, chuyên cover những bản tình ca ngọt ngào, một chàng trai lịch sự với chất giọng ngọt ngào, thầm thì những lời mật ngọt vào tai người theo dõi. Tất cả đã trở thành một ” tên thương hiệu ” đầy sang chảnh, khiến cho bất kể đêm nhạc nào của Hà Anh Tuấn tổ chức triển khai đều ” cháy vé ” trong vài nốt nhạc .Truyện Ngắn của Hà Anh Tuấn: Ôm đồm quá hoá tham lam, sẽ phù hợp hơn nếu chỉ chiếu trong concert - Ảnh 1.

Việc Hà Anh Tuấn bắt tay với nhạc sĩ Phan Mạnh Quỳnh để hát lại những ca khúc của anh khiến nhiều người hâm mộ thích thú, đánh giá là một sự hợp tác đáng trông đợi khi hai tâm hồn nghệ sĩ cùng hòa quyện. Truyện Ngắn chính là bộ phim ngắn để quảng bá cho dự án “Hà Anh Tuấn hát nhạc Phan Mạnh Quỳnh” cũng như concert sắp tới tổ chức tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh.

Hậu trường phim Truyện Ngắn

Tuy nhiên, ” Truyện Ngắn “, tạm gọi là một bộ phim ngắn, đã thất bại trong việc chạm đến cảm hứng của người theo dõi. Hay nói cho đúng hơn, bộ phim đã nỗ lực đến mức mệt nhoài để cố nhét vừa vào chiếc áo sang chảnh, nhưng càng xem, người theo dõi lại phát hiện nhiều yếu tố khiến họ chỉ hoàn toàn có thể phủ nhận, ngán ngẩm .

Truyện ngắn kể về mối tình giữa An (Phương Anh Đào) và Phát (Liên Bỉnh Phát). Họ từng là bạn thời niên thiếu, bên nhau không rời. Phát lúc nhỏ (Võ Điền Gia Huy) luôn ấp ủ tình cảm dành cho cô bạn An (Lâm Thanh Mỹ), nhưng rồi cuộc đời cả hai bị chia tách do gia đình An chuyển đi xa. Khi lớn lên, An và Phát gặp lại trong một hoàn cảnh hoàn toàn khác. Cả hai đều đã trưởng thành và mang trong mình nhiều tâm sự riêng. An giờ đây đã là mẹ, và là vợ, nhưng chính gia đình nhà chồng đã ép buộc cô trở thành một nữ ca sĩ phòng trà, đêm đêm “buôn phấn bán hương”, hàng lớp bàn tay đàn ông chung đụng vào cơ thể đến mức chồng của An không muốn động vào người cô. Phát lớn lên, tứ cố vô thân, nên tá túc trong một ngôi chùa cổ.

Truyện Ngắn của Hà Anh Tuấn: Ôm đồm quá hoá tham lam, sẽ phù hợp hơn nếu chỉ chiếu trong concert - Ảnh 5.Sau những phút giây lãng mạn, và lắng đọng, họ dần nhận ra thời niên thiếu đã trôi xa, không hoàn toàn có thể trở lại. Giờ đây, họ phải đương đầu với những thử thách của tuổi trưởng thành. Như một sợi chỉ đỏ, 5 bài hát của Phan Mạnh Quỳnh được coi là khung của bộ phim, là cơ sở để biên kịch kiến thiết xây dựng nội dung phim. Trong đó, ” Có Chàng Trai Viết Lên Cây ” và ” Xuân Thì ” là hai ca khúc chính, được kì vọng mang nhiều xúc cảm và liên tưởng đến cho người theo dõi .Hậu trường phim Truyện NgắnRõ ràng, ngay từ đầu đơn vị sản xuất đã muốn hướng người theo dõi đến một bộ phim vừa đẹp, vừa có tính triết lý, một tác phẩm vừa có những khung hình thẩm mỹ và nghệ thuật, lại có phần nhạc phim ” không hề chê ” được hát bởi chính Hà Anh Tuấn. Nhưng có vẻ như, do phải gói ghém quá nhiều thứ vào một bộ phim chỉ nhỉnh hơn 1 tiếng đồng hồ đeo tay, mọi thứ đều chỉ dừng ở mức lưng chừng .Truyện Ngắn của Hà Anh Tuấn: Ôm đồm quá hoá tham lam, sẽ phù hợp hơn nếu chỉ chiếu trong concert - Ảnh 7.Đầu tiên, không hề không dành cho e-kíp một sự động viên vì đã mang đến cho người theo dõi những thước phim đầy nên thơ của Hội An của quá khứ và hiện tại. Khán giả thực sự mê mệt với những góc nhỏ nơi Phố Cổ, nơi An và Phát bình yên bên nhau những ngày thơ ấu, không khỏi bâng khuâng trước cảnh ngôi chùa cổ nơi Phát và An gặp lại sau bao năm xa cách. Có cảm tưởng hàng loạt ” Truyện Ngắn ” cứ chậm rãi, nhấn nhá để người theo dõi hoàn toàn có thể cảm nhận được vẻ đẹp trong từng khung hình, của từng sự vật được sắp xếp một cách đầy ẩn ý .

Tuy nhiên, chính việc cố gắng nỗ lực tạo nên những khung hình đẹp và đầy mơ mộng lại chính là một ” con dao hai lưỡi ” khi đơn vị sản xuất đã quá sa đà vào việc tạo nên một bộ phim ” đẹp “, nhưng nội dung thực sự không hề tương ứng. Bên cạnh đó, chính vì việc lí tưởng hóa trong từng khung hình lại khiến cho nhiều cảnh quay trở nên phi lí : cảnh tượng nhân vật Phát đốt chiếc đàn piano ở bãi biển, cảnh tượng hàng trăm chiếc đèn lồng màu xanh phủ đầy một cây cổ thụ, … tổng thể như được cố gắng nỗ lực đưa vào trong phim để bộ phim thêm ” đẹp ” và mang tính ” thẩm mỹ và nghệ thuật “, nhưng kết cục lại biến thành một studio chụp hình concept không hơn không kém : đẹp thì quả thực rất đẹp, nhưng lại quá lạ lẫm so với người theo dõi .Có thể nói, dàn diễn viên tham gia vào bộ phim rất ít, chỉ gói gọn trong vài con người, nhưng chưa ai thực sự hoàn toàn có thể thuyết phục người theo dõi với vai diễn của mình. Võ Điền Gia Huy có vẻ như vẫn giữ nguyên cách diễn trong ” Về Nhà Đi Con “, tuy nhiên, việc vận dụng vào ” Truyện Ngắn ” xem ra lại là một sai lầm đáng tiếc vì Phát trong bộ phim không phải là một cậu Việt kiều mới về nước nữa. Cách kiến thiết xây dựng tình cảm và cảm hứng giữa Phát và An thuở nhỏ thực sự khá hời hợt, chưa đủ độ sâu để người theo dõi hoàn toàn có thể cảm được. Nhưng trong thời điểm tạm thời hoàn toàn có thể tha thứ vì ít ra, đó là hai nhân vật trong độ tuổi niên thiếu, nên những ngây ngô, dại khờ hoàn toàn có thể lí giải được .Truyện Ngắn của Hà Anh Tuấn: Ôm đồm quá hoá tham lam, sẽ phù hợp hơn nếu chỉ chiếu trong concert - Ảnh 10.Tuy nhiên, khi cả hai nhân vật gặp lại nhau sau 20 năm, Liên Bỉnh Phát và Phương Anh Đào liên tục khiến người theo dõi tuyệt vọng khi cả hai khiến cho câu truyện lẽ ra đẫm nước mắt và đầy lãng mạn trở nên gượng ép đến mức không hề tin được. Ngay từ đầu khi hai con người gặp nhau trên bãi biển, người theo dõi đã cảm thấy ” sai sai “, một phần do tại phần thoại quá kịch đến mức phi thực tiễn .Có vẻ như ngoài khuôn mặt đậm chất điện ảnh, Liên Bỉnh Phát vẫn chưa thực sự sẵn sàng chuẩn bị để tham gia đóng phim. Từ ” Song Lang “, sang ” Ngôi Nhà Bươm Bướm ” và giờ là ” Truyện Ngắn “, vẫn là nét mặt trăm cảnh như một : vô cảm hứng, ương ngạnh tỏ vẻ bất cần đời. Phương Anh Đào vẫn cố gắng nỗ lực để trở thành một ” nàng thơ “, vẫn có những phân cảnh diễn đạt nội tâm khá chuyên nghiệp, nhưng vẫn chưa thấy được sự tự nhiên, vẫn còn ở mức kĩ thuật và ” trường học ” .Truyện Ngắn của Hà Anh Tuấn: Ôm đồm quá hoá tham lam, sẽ phù hợp hơn nếu chỉ chiếu trong concert - Ảnh 12.Và sau cuối, phần Open của NSUT Chiều Xuân cũng khó hoàn toàn có thể cứu vãn hàng loạt phần diễn xuất khi phân đoạn của cô chỉ đơn thuần là cầm bức thư chép bản nhạc ngày trước, ngồi hoài niệm và khóc nức nở. Chính sự kiến thiết xây dựng những nhân vật trong quá khứ quá hời hợt lại khiến cho sự Open của NSUT Chiều Xuân trở nên quá mạnh – như một nồi nước dùng nhạt nhẽo ở hàng loạt phần trên, đến tận phần ở đầu cuối lại trở nên quá đậm đà, tổng hòa lại vẫn là một sự khập khiễng và thiếu hòa giải .

Phần âm nhạc hoàn toàn có thể xem là một điểm sáng của phim. Toàn bộ những ca khúc của Phan Mạnh Quỳnh đã được hòa âm phối khí lại với dàn nhạc, được Hà Anh Tuấn giải quyết và xử lý khá tinh xảo. Tuy nhiên, chính vì việc phải đưa tận 5 ca khúc vào trong 70 phút phim lại khiến cho người theo dõi khó hoàn toàn có thể nhớ rõ từng giai điệu. Đồng thời, việc nỗ lực chắp nối nội dung của phim để tương thích với 5 ca khúc cũng là một điều khiến mạch phim gò bó, trở nên kém tự nhiên .Trailer phim Truyện NgắnCó thể nói, hàng loạt ” Truyện Ngắn ” thực ra chỉ là một MV dài, được cố gắng nỗ lực nới ra đến tận 70 phút, với những khung hình đầy tính ước lệ, hình tượng : xinh xắn thì quả thực đẹp tươi, nhưng đó không phải là thứ mà người theo dõi đại chúng cần ở một bộ phim : nội dung. Chỉ là những khung hình lướt qua theo kiểu ” tiếp thị du lịch “, những nhân vật được đặt vào một toàn cảnh thật đẹp nhưng với một câu truyện đằng sau chưa đủ thuyết phục – ” Truyện Ngắn ” chính là một sự cố gắng đến mức mệt nhoài trong việc nhồi nhét thật nhiều những điều đẹp tươi, nhưng ở đầu cuối lại không điều nào được đẩy cho đến tận cùng, để rồi toàn bộ chỉ là sự dở dang và đầy nuối tiếc .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.