Thuê người đẹp đi… lắc

Bảo cắn thuốc được một lúc thì “ phê ”, cầm nguyên chai bia tu một hơi, tìm cho mình một khoảng trống để lắc một mình. Dáng của Bảo to ngang như gấu, tóc xõa rũ rượi, đôi kính màu vàng dán chặt trên mắt. Điệu lắc của Bảo trông thật tục như hành động của người điên cuồng vì nhu yếu xác thịt .s
Hình mang tính minh hoạ .3 h sáng ngày 3/6, sau quy trình theo dõi, công an Q. 3 giật mình kiểm tra “ tiệm cơm mái ấm gia đình ” Màu Xanh số 240 Nguyễn Thiện Thuật, TP Hồ Chí Minh, bắt quả tang 8 nam nữ đang “ cắn ” thuốc lắc .

Trước đó gần một tháng, công an quận Bình Thạnh cũng đã phát hiện một số khách trong quán “karaoke gia đình” Minh Thi đường Đinh Tiên Hoàng sử dụng thuốc lắc.

Đây là hai trong nhiều tụ điểm ăn chơi có sử dụng ma túy từ 0 h mỗi đêm về sáng, những điểm này cùng với những bar, vũ trường lôi cuốn hàng nghìn nam nữ người trẻ tuổi. Họ đi “ bay ” như trong truyện trinh thám, phải có hộp thư, mật khẩu, mật hiệu để liên lạc. Xâm nhập dịch vụ cho thuê người đẹp đi lắc, PV Công An TP TP HCM đã có vài đêm xâm nhập cùng những “ thiên thần trụy lạc ” .
Bích vừa mới qua tuổi 30, trôi dạt từ 1 số ít vũ trường qua nhiều quán bia ôm. Không còn “ phong độ ” như xưa, cô phải nhờ sự can thiệp của nghệ thuật và thẩm mỹ viện và đang điều ” đào ” cho một quán nhậu. Cô kiếm thêm thu nhập bằng cách tổ chức triển khai những cuộc overnight cho khách xa gần. Đây là dịch vụ mới dành cho những người ham vui nhưng không có bạn và cho những tay chơi từ tỉnh khác về TP HCM. Cũng qua việc làm này, Bích giúp những cô bạn chuyên đi ” sô ” có thêm đồng ra đồng vào và xử lý được những đêm buồn chán. Các cô được ăn nhậu, “ cắn ” thuốc lắc và nhảy nhót đến sáng với ngân sách do người “ đặt tiệc ” đài thọ .
Đầu tháng 4, qua ra mắt của một số ít quán nhậu, Bích được một nhóm tay chơi từ tỉnh khác về “ đặt tiệc ”. 23 h, khách hẹn cô đến một tiệm ăn ở Q. 1. Một gã khoảng chừng 40 tuổi mặc áo sọc đỏ đi đôi giày màu đỏ rất quê mùa, cùng 4-5 gã người trẻ tuổi khác “ kẹp ” theo 3 cô gái, bọn họ ở Đắk Lắk, chắc là buôn lậu gỗ hay cafe trúng mùa được giá gì đó nên “ về Sài Gòn quậy cho đã ”. Bích gọi thêm Thanh, một cô gái mới ngoài 20 có nhan sắc thật mê hồn, trên cánh mũi nàng có “ bắn ” thêm một hạt xoàn 3 ly để chứng minh và khẳng định tư cách dân chơi của mình. Gã “ sặc sỡ ” bị hút ngay vào Thanh, bỏ Bích và Tiệp, một cô bé dân lắc đúng thương hiệu cho mấy người bạn đi cùng .
Đến 0 h, sau khi uống sạch hai két Heineken, Bích dẫn cả đám gần chục người đến “ karaoke mái ấm gia đình ” Minh Thi đường Đinh Tiên Hoàng. Đó là một tòa nhà cao tầng liền kề, có mặt tiền rộng khoảng chừng 10 m, bên trong tối om. Khi nhóm này vừa rầm rộ “ đổ xô ” bằng xe máy, taxi đến, lớp cửa trong được hé ra. Một bóng đen hỏi vọng qua tuy nhiên sắt : “ Ai đó, cần gì ? ” … Bích nhanh nhẩu : “ Đặt phòng rồi … ” .
Cửa sắt được lan rộng ra, mấy chiếc xe toàn loại 150 cc không nhẵn chạy vào tiền sảnh tối thui của tòa nhà. Bên ngoài điện tắt, cửa khóa im ỉm cứ như đã ngưng hoạt động giải trí, nhưng bên trong quán Minh Thi lại bí mật sinh động. Tại quầy có một phụ nữ ngồi ghi chép, dưới ánh đèn nhỏ bé, xe máy hàng chục chiếc dựng đầy dưới nhà chứng tỏ bên trên đang rất đông khách. Các nhân viên cấp dưới Giao hàng rầm rập lên xuống cầu thang. Nhóm khách mới đến được dẫn lên lầu 3. Đây có vẻ như là phòng karaoke. Một anh khách vướng mắc : “ Không có tivi thì lấy gì mà hát ? ”, anh bồi dọn phòng nhún vai : “ Phòng “ bay ” làm gì có tivi, muốn hát xuống lầu 1 ” .
Từ 0 đến 3 h, những nhóm khách cứ tà tà kéo đến Minh Thi, toàn loại tươi tắn tóc nhuộm xanh đỏ ; con gái bó mini jupe mỏng dính, cũn cỡn ; con trai ăn mặc hoành tráng. Họ cứ thầm thì qua tuy nhiên cửa sắt, thế là cửa mở, những cô cậu đẩy xe vào lên lầu. Tầng trệt để xe, lầu 1 có vài phòng karaoke sáng đèn, còn từ lầu 2 trở lên là những phòng “ bay ” tối om, nhạc kích động kinh hoàng. Các kiểu chơi điên cuồng vì thuốc lắc diễn ra ở đây. Nhiều nhóm “ lắc ” một hồi nam nữ cởi quần áo vất tứ tung. Dọc cầu thang lên lầu khá nhiều người đứng ngồi lố nhố. Họ chờ khách phòng “ bay ” gọi và cẩn trọng những kẻ “ ngoại đạo ” muốn xâm nhập vào phòng “ bay ”. Từ những phòng karaoke bên dưới, hai cặp nam nữ vừa kéo nhau đi lên lập tức bị chặn lại : “ Đi đâu ? Tìm ai ? ”. Câu vấn đáp hình như không “ đúng hệ ”, lập tức nhóm bảo vệ hoài nghi sừng sộ như chuẩn bị sẵn sàng ăn thua đủ với khách. Ở hiên chạy giáp cầu thang của những tầng, số nam nữ dân “ bay ” bị “ gãy ” giữa đường thoát ra khỏi phòng “ bay ” ngột ngạt ngồi thở và tranh thủ gửi tin nhắn, gọi điện thoại thông minh có lẽ rằng cho “ đồng nghiệp ” ăn chơi sáng đêm của mình .
Cứ thế từ nửa đêm về sáng, Minh Thi như một hang động tối om huyền bí lần lượt hút vào trong bụng cả trăm nam, nữ đến “ bay ” .
Nhóm khách của gã “ sặc sỡ ” chưa hài lòng với game show ở “ karaoke mái ấm gia đình ” Minh Thi. Bích hứa sẽ tổ chức triển khai một cuộc vui khác “ chất lượng ” hơn. 22 h hôm sau họ lại hẹn nhau tại một quán nhậu ở phường Bến Thành, Q. 1. Lần này ngoài Thanh, người mẫu có đeo hạt xoàn lấp lánh lung linh trên mũi còn có hai cô bé mặt non choẹt, tóc nhuộm tím đỏ, cao lêu nghêu trùm áo khoác dù trời đang nóng chảy mỡ. Một cô khác thấp hơn có nước da trắng, khuôn mặt bị nghệ thuật và thẩm mỹ chỉnh lại cứng ngắc như búp bê. Cô gái thứ 6 khoảng chừng 30 tuổi thật ấn tượng vì mập, tóc tết nhiều màu phơi nguyên bộ ngực đồ sộ khiêu khích sau chiếc áo len đan theo kiểu tổ ong sát nách. Mặt cô hốc hác, đôi mắt lõm sâu thâm đen. Cô nốc bia, nhả khói thuốc mù mịt và chửi thề ở mức đáng kinh dị. Hỏi đến tên, cô đáp cộc lốc : “ Bảo ” ! Bích ra mắt với anh “ sặc sỡ ” : “ Đêm nay Bảo sẽ lo cho những anh vui tới bến ”. Bảo nói luôn đúng giọng dân chơi : “ Muốn vui thì đưa tiền đây tôi đi mua kẹo ( thuốc lắc ) và đặt phòng “ bay ” trước. Đêm nay chơi không vui cứ đá vào mặt con này ”. Vừa phì phèo thuốc lá, Bảo vừa bấm ĐTDĐ : “ Ê … chồn hôi đó hả, mày lấy cho tao 3 cây “ kẹo xanh ” rồi chờ tao ở góc đường Nguyễn Đình Chiểu – Nguyễn Thiện Thuật … ” .
Cô lại gọi đặt phòng “ bay ” bằng cái giọng dữ tợn như vậy : “ Đặt cọc trước 1 xị ( 100.000 đồng ) phải không ? Biết rồi, tới liền nè ”. Cô ra bãi lấy chiếc Attila phóng vù đi. Cuộc nhậu vẫn liên tục. Khoảng 1 tiếng sau Bảo quay lại lầm lì nốc một hơi cạn ly bia : “ Bây giờ qua vũ trường Vivas, để điện trước cho thằng quản trị ”. “ Alô … Bảo nè, 12 người nghe bồ, phải 2 bàn mới đủ, qua liền ”. Bảo quay lại nhìn đồng hồ đeo tay nói với những người trong bàn nhậu : “ Gần 0 h rồi, giờ đây qua Vivas chơi đến 2 h sau đó qua Nguyễn Thiện Thuật “ bay ” đến 4-5 h đi ăn rồi rúc vô khách sạn ngủ ” .

Vũ trường Vivas nằm trong khách sạn Hải Vân, phường Bến Thành, quận 1. Trong thời gian này Vivas được dân chơi rất tín nhiệm bởi dám hoạt động tới 3-4h sáng. Bãi xe của vũ trường bên ngoài ngập các loại xe tay ga đời mới, xe du lịch, taxi ra vào tấp nập đưa đón khách. Từ dưới chân cầu thang, các vệ sĩ mặc kaki màu úa, đầu trọc lóc trông rất ngầu cầm bộ đàm đứng kiểm soát. Trên lầu là vũ trường, một phòng rộng chừng vài trăm mét vuông nhưng ngồn ngộn người. Các nam, nữ vệ sĩ và nhân viên trong trang phục đỏ hoạt động như con thoi, luồn lách giữa khối người dày đặc, ăn mặc khác thường. Đèn chớp giật, nhạc thình thịch muốn đập vỡ tim, người người nhảy lắc búa xua trên sàn pist đến xung quanh các chỗ ngồi.

Nhóm dân chơi do Bích và Thanh đứng đầu nhờ quen biết được ưu tiên xếp hai bàn tròn. Các chàng ở tỉnh về còn lo lắng nên nhảy có chừng mực. Riêng những cô gái không chịu nổi sự kích thích của nhạc và khoảng trống, không khí điên cuồng nên lắc rất dữ với bạn nhảy là người những nhóm khác. Bảo liên lạc gặp người quen, một trong những chàng trai đó đã hào phóng Tặng Kèm cô một viên thuốc lắc ( giá 220.000 đồng ). Bảo “ phê ” xong cầm nguyên chai bia tu một hơi, cô tìm cho mình một khoảng trống để lắc một mình. Dáng của Bảo to ngang như gấu, tóc xõa rũ rượi, đôi kính màu vàng dán chặt trên mắt ( theo Bảo lý giải là hạn chế ánh đèn chiếu vào lúc lắc xuất hồn theo nhạc ). Điệu lắc của Bảo trông thật tục như hành động của người điên cuồng vì nhu yếu xác thịt. Thanh – cô gái gắn kim cương trên mũi sau thời hạn khá dài đóng vai thùy mị để ru mấy chàng trai dân chơi tỉnh lẻ giờ khởi đầu trổ nghề. Khách nam ở một số ít bàn khác cũng bỏ bạn gái của mình ra nhảy với Thanh …
Khi nghỉ chờ sang một bản nhạc khác, Thanh tiếc rẻ : “ Hồi nãy mà có “ kẹo ” em múa đẹp hơn nữa ”. Gần 2 h sáng, Thanh đòi về vì mai còn phải đi làm ( Thanh nói làm cho một công ty tiếp thị ). Anh “ sặc sỡ ” đưa cô xuống bãi xe và gạ gẫm mời cô đi chơi. Thấy cô phủ nhận, mấy chàng bảo vệ vũ trường cười ha hả nói với chàng trai mặt buồn thiu : “ Nàng làm chảnh đó, tụi này đâu có lạ gì … ”. Anh “ sặc sỡ ” tiu nghỉu trở lại vũ trường, tiền bàn vừa tính xong, giá gấp 4-5 lần ở quán nhậu thông thường. Bảo và Bích hối mọi người sang phòng “ bay ” .
Khoảng 2 h Bích và Bảo dẫn nhóm khách đến “ tiệm cơm mái ấm gia đình ” Màu Xanh số 240 Nguyễn Thiện Thuật, phường 3, Q. 3. Cũng như quán “ karaoke mái ấm gia đình ” Minh Thi, giờ này Màu Xanh đóng cửa kín kẽ, tối om. Bảo hoành tráng lao xe lên lề pha đèn vào cánh cổng sắt. Bên trong lố nhố vài người thò đầu ra hỏi. Bảo hét toáng lên : “ Tao đây nè, tụi bay không nhận ra làm sao ? ”. Bảo đúng là một dân chơi có “ số má ”. Từ vũ trường đến những phòng “ bay ” đều nhẵn mặt. Bên trong nhận ra Bảo nhờ ánh đèn đường và cửa “ tiệm cơm ” hé ra để đoàn xe máy lục tục chạy xuống tầng hầm dưới đất. Các phòng bên dưới, nhân viên cấp dưới của “ tiệm cơm ” nằm ngủ la liệt. Trên lầu 1, một cặp nam nữ trẻ măng đang “ phê ” thuốc, mặt đờ dại ngồi bấu tuy nhiên sắt ngay lối đi vào toilet .
Coi như chuyện thường ngày, anh bồi ở trần trùng trục thản nhiên bước qua để nhận nhóm khách mới đến vào phòng “ bay ”. Căn phòng chưa đầy 10 mét vuông tối lờ mờ bừa bộn như bãi chiến trường do có một nhóm vừa quậy xong. Mấy ghế salon làm tóc nằm bộn bề, có cái lật úp. Dưới sàn nhà là những tấm thảm cao su đặc 1×2 m bỏ xô bồ. Người có kinh nghiệm tay nghề với phòng “ bay ” thừa biết những tấm thảm này vừa mới thay giường cho những cặp dân chơi. Anh bồi cởi trần lầm lì vác hai tấm thảm đó chèn vào hai lớp cửa trước để cách âm .
Cuộc chơi trong quốc tế riêng mở màn. Bích nhắc Bảo chia “ kẹo ” cho mọi người, Bảo lục lọi khắp những túi rồi gầm lên như con sư tử hụt mồi : “ Chắc rớt ở vũ trường rồi … ”. Trong ánh đèn vàng mờ mờ, đám bạn nhìn Bảo với vẻ hoài nghi. Bảo càng giận la toáng lên : “ Đ.M. .. con này không chơi ăn gian, cái viên “ cắn ” ở vũ trường là thằng bạn cho … ”. Cô rút ĐTDĐ ra gọi cho ai đó rồi bước ra hiên chạy nói oang oang : “ Mày xem chỗ chị lắc hồi nãy có rớt gói nhỏ có 3 viên “ kẹo ” không ? Tìm được mang đến đây liền nghe … ”. Sau khi biết “ kẹo ” đã bị mất, không khí trong phòng chùng xuống. Bảo kêu gọi tiền của mọi người kèm theo cái chắt lưỡi : “ Coi như mình chơi rồi, giờ tìm thêm hàng mới ” .
Cô xuống lấy xe phóng đi độ khoảng chừng 30 phút sau quay trở lại với “ lô hàng ” mới. Bảo lấy trong túi xách của mình một đoạn nến thắp lên và cắm ở chiếc bàn góc phòng. Cô có sẵn một lưỡi lam và khởi đầu phân mấy viên thuốc lắc màu xanh có hình con nhện ra nhiều phần. Bích làm trách nhiệm chia khẩu phần cho từng thành viên. Đám bột vụn còn lại Bảo đốt một điếu thuốc và kê đầu vào hít say sưa. Nhạc nổi lên, đèn tắt tối thui. Bảo khởi đầu cởi áo … mấy gã kia bắt chước theo, từng cặp ôm nhau lắc điên cuồng. Khi đã rã rời không còn sức nhảy, mấy cô bé ngồi xuống salon làm tóc và lắc một mình, đôi tay huơ huơ trong bóng tối như muốn tìm, nắm một cái gì đó. Sàn nhảy eo hẹp có lúc chỉ còn mình Bảo. Cô đốt một điếu thuốc, tay còn lại cầm ĐTDĐ mở màn hình xanh lè vẽ vào bóng tối đủ thứ hình thù kỳ lạ. Lát sau cô té đập mặt vào tường và reo lên thú vị : “ Phê quá, bắt bướm được rồi ” ( bắt bướm tức té giống như dân nhậu tới bến thì xỉn vậy ) .
Đến 4 h sáng thì game show tàn, cả nhóm đi cửa sau xuyên ra nhà bếp để xuống hầm xe. Gọi là tiệm cơm, nhưng phòng bếp bé tẹo như của một mái ấm gia đình ít người. Số nhân viên đang ngủ gật buộc phải ngồi dậy Open .
Đã khởi đầu một ngày mới, khu chợ trên đường Nguyễn Thiện Thuật đông người mua và bán. Các quán cafe cũng đã đón khách ban mai. Họ ghé vào một tiệm phở gần đó, trông ai cũng phờ phạc sau một đêm ăn chơi trác táng. Bảo nói như khoe : “ Hôm nay chơi có hai con rưỡi ( hai viên rưỡi thuốc lắc ) mà đã “ bắt bướm ” rồi. Chơi “ gãy ” sớm như vậy bạn khinh đấy ”. Bảo liên lạc điện thoại cảm ứng, cô cho biết một nhóm bạn đang chơi vui lắm ở Q. 8 nên cô phải tới đó tham gia. Giờ này chẳng còn phòng “ bay ” nào nhận khách. Bọn cô sẽ chơi ở nhà riêng, trong một căn phòng được phong cách thiết kế cách âm. Hỏi khi nào ngủ, Bảo cười : “ Có “ kẹo ”, có hội vui thì chả cần ngủ, đêm này qua đêm khác cũng được … ” .

Có điều lạ là cô ấy vẫn béo tốt với nước da tái xanh. Khi gỡ kiếng màu ra, đôi mắt của cô trông thật lạ. Nó thâm đen, sâu hoắm và đờ dại… Bích trầm tĩnh hơn Bảo. Trong cuộc vui vừa qua, cô vẫn luôn tỉnh táo và giải thích rằng: “Hôm nay ít “kẹo” quá, chưa đủ phê”. Mấy gã khách hàng của Bích nôn thốc tháo, Bích tỏ ra thông cảm: “Chắc mấy anh quen chơi loại hồng, bữa nay đổi qua xanh nên sốc đó”. Cứ lắc mãi thì thuốc sẽ không hành. Bích cũng cho biết, ban ngày mỗi khi nghe nhạc giật cô cũng thấy thèm thèm một viên “kẹo”. Mấy cô bé đàn em công nhận chị Bích nói đúng. Có lẽ họ không dám thú nhận đó là cơn nghiện. Ngoài chuyện điều động gái cho các cuộc chơi, bản thân “má mì” Bích cũng là “hàng”. Nhưng mấy hôm nay Bích không đi vì vừa đại tu lại bộ ngực hơn 2.000 USD: “Phải hai tuần nữa mới bình thường, giờ thì đau lắm”, Bích nói và đặt tay lên khoảng trắng bao la phía trước. Có ai đó hỏi về việc “thu dọn chiến trường”, Bảo cười: “Của em cởi ra bỏ liền vào túi xách, ai quên ráng chịu, mà hàng lô thì bỏ cũng chả tiếc”.

Thêm cữ cafe đã 5 h, ngoài Bảo còn đi lắc tiếp cho hết thuốc trong người, 1 số ít cô rủ nhau tìm khách sạn “ rúc ”. Bích kêu mấy chàng kia đi cùng những đệ tử của cô : “ Khi nào tan hàng thì cứ cho mỗi đứa một “ vé ” ( 100 USD ) … ”. Cô tích cực lo cho đám đàn em để khỏi thất nghiệp …

Symbol_End.gif

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.