George Washington – Wikipedia tiếng Việt

Bài này viết về Tổng thống tiên phong của Hoa Kỳ. Đối với tên tựa như, xem George Washington ( khuynh hướng )

George Washington (22 tháng 2 năm 1732[b] – 14 tháng 12 năm 1799) là một nhà lãnh đạo quân sự, chính khách người Mỹ, một trong những người lập quốc, tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ từ năm 1789 đến năm 1797. Trước đó, ông đã lãnh đạo lực lượng Yêu nước giành chiến thắng trong cuộc Chiến tranh giành độc lập của quốc gia. Ông chủ trì thực hiện Hội nghị Lập hiến năm 1787, thành lập Hiến pháp Hoa Kỳ và chính phủ liên bang. Washington được gọi là “Cha già của nước Mỹ”[9] vì sự lãnh đạo tài tình của ông trong những ngày hình thành quốc gia mới.

Chức vụ đầu tiên của Washington là Kiểm sát viên chính thức của Quận Culpeper, Virginia từ năm 1749 đến năm 1750. Sau đó, ông được huấn luyện quân sự và tham gia chỉ huy với Trung đoàn Virginia trong Chiến tranh với Pháp và người Da đỏ. Sau đó, ông được bầu vào Hạ viện Virginia của Burgesses và được chỉ định là đại biểu của Quốc hội Lục địa, nơi ông được bổ nhiệm làm Tổng chỉ huy Quân đội Lục địa. Ông chỉ huy các lực lượng Mỹ, đồng minh với Pháp, trong thất bại và đầu hàng của quân Anh tại Cuộc vây hãm Yorktown. Ông từ chức ủy ban của mình sau Hiệp định Paris năm 1783.

Washington đóng vai trò quan trọng trong việc trải qua và phê chuẩn Hiến pháp và sau đó hai lần được bầu làm tổng thống bởi Cử tri đoàn. Ông đã tạo ra một cơ quan chính phủ vương quốc can đảm và mạnh mẽ, được hỗ trợ vốn tốt và vẫn tỏ ra vô tư trong cuộc cạnh tranh đối đầu nóng bức giữa những thành viên nội những Thomas Jefferson và Alexander Hamilton. Trong cuộc Cách mạng Pháp, ông công bố chủ trương trung lập trong khi lên án Hiệp ước Jay. Ông đã đặt ra những tiền lệ vĩnh viễn cho chức vụ tổng thống, gồm có cả thương hiệu ” Ngài Tổng thống “, và Bài diễn văn chia tay của ông được nhiều người coi là một công bố điển hình nổi bật về chủ nghĩa cộng hòa .Washington chiếm hữu nô lệ, và để duy trì sự thống nhất vương quốc, ông ủng hộ những giải pháp được Quốc hội trải qua để bảo vệ chính sách nô lệ. Sau đó, ông gặp rắc rối với thể chế nô lệ của mình theo di chúc năm 1799. Ông nỗ lực hòa nhập người Mỹ địa phương vào văn hóa truyền thống Anh-Mỹ, nhưng chống lại sự phản kháng của người địa phương trong những cuộc xung đột đấm đá bạo lực. Ông là một thành viên của Anh giáo và Hội Tam điểm, ông đã thôi thúc tự do tôn giáo thoáng đãng trong vai trò là tổng thống. Sau khi qua đời, ông được tôn vinh là ” người tiên phong trong cuộc chiến tranh, người tiên phong trong độc lập, và là người tiên phong có trái tim của những người đồng hương với mình “. Ông được tưởng niệm tại những đài tưởng niệm, nghệ thuật và thẩm mỹ, vị trí địa lý gồm có thủ đô hà nội vương quốc, tên tiểu bang, tem và tiền tệ như một vị anh hùng dân tộc bản địa của Mỹ, nhiều học giả và những cuộc thăm dò xếp hạng ông trong số những vị tổng thống vĩ đại nhất của Hoa Kỳ .

Cuộc đời lúc thiếu thời ( 1732 – 1753 )[sửa|sửa mã nguồn]

Là con đầu lòng của Augustine Washington ( 1694 – 1743 ) và người vợ thứ hai, Mary Ball Washington ( 1708 – 1789 ), George Washington sinh ra trong trang trại Pope’s Creek gần nơi thời nay là Colonial Beach trong Quận Westmoreland, Virginia. Theo lịch Julius ( có hiệu lực hiện hành vào lúc đó ), Washington sinh ngày 11 tháng 1 năm 1731 ; theo lịch Gregory, sử dụng tại Anh và những thuộc địa thì ông sinh ngày 22 tháng 2 năm 1732. [ 10 ] [ 11 ] [ 12 ] Tổ tiên của Washington đến từ Sulgrave, Anh ; ông cố của ông là John Washington di cư đến Virginia năm 1657. Có quan điểm cho rằng : George Washington và Nữ hoàng nước Anh Elizabeth II có chung tổ tiên. [ 13 ] [ 14 ] Cha của ông, Augustine là một nhà trồng thuốc lá có chiếm hữu người nô lệ. Cha ông sau này có thử thời vận với nghề khai quặng sắt. [ 15 ] Thời George còn trẻ, mái ấm gia đình ông là những thành viên khá giả thuộc những tầng lớp quý tộc nhỏ tại Virginia, ở vào cấp bậc trung lưu hơn là một trong những mái ấm gia đình số 1. [ 16 ]Sáu trong số những anh chi em của ông lớn lên đến tuổi trưởng thành trong đó có hai người anh cùng cha khác mẹ, Lawrence và Augustine, từ cuộc hôn nhân gia đình tiên phong của cha ông và Jane Butler Washington. Bốn anh chị em ruột của ông là Samuel, Elizabeth ( Betty ), John Augustine và Charles. Ba anh chị em khác mất trước khi trưởng thành : em gái ruột, Mildred chết lúc một tuổi, [ 17 ] người anh trai khác mẹ mất khi còn sơ sinh [ 18 ] và người chị khác mẹ Jane chết lúc 12 khi George hai tuổi. [ 17 ] Cha của George qua đời khi ông 11 tuổi. Người anh khác mẹ của George là Lawrence sau đó trở thành người cha thay thế sửa chữa và cũng là mẫu người George noi gương. William Fairfax, cha vợ của Lawrence và là người bạn bè họ với địa chủ lớn nhất Virginia, Thomas Fairfax cũng có ảnh hưởng tác động lớn so với ông. Washington dành nhiều thời hạn lúc còn bé ở nông trại Ferry trong Quận Stafford gần Fredericksburg. Lawrence Washington thừa kế gia tài khác của cha, đó là một đồn điền nằm trên bờ sông Potomac mà sau này ông đặt tên là Mount Vernon. George thừa kế nông trại Ferry ngay khi cha ông qua đời, và dần sau đó nhận thừa kế Mount Vernon sau khi Lawrence qua đời. [ 19 ] Lúc 16 tuổi, Washington vẽ họa đồ thị sát thực tiễn cánh đồng turnip của anh trai khác mẹ, Lawrence ở Mount Vernon .Cái chết của cha khiến cho ông mất thời cơ vượt Đại Tây Dương để nhận sự giáo dục tại Trường Appleby của Anh như những người anh trai của mình đã từng làm. Ông đi học tại Fredericksburg cho đến tuổi 15. Mong muốn gia nhập Hải quân Hoàng gia không thành hiện thực sau khi mẹ ông biết nó rất là khó khăn vất vả cho ông. [ 20 ] Nhờ mối liên hệ của Lawrence với mái ấm gia đình quyền lực tối cao ở Fairfax nên vào năm 17 tuổi, George trở thành thanh tra Q. Culpeper vào năm 1749. Đây là 1 việc làm trả lương hậu đã giúp cho ông mua được đất đai trong thung lũng Shenandoah, đây cũng là lần tiên phong trong số nhiều vụ mua đất đai của ông tại Tây Virginia. Cũng phải nói là nhờ đến sự xuất hiện của Lawrence trong Công ty Ohio, một công ty góp vốn đầu tư đất đai được hỗ trợ vốn bởi những nhà đầu tư tại Virginia và nhờ vào vị trí của Lawrence trong vai trò tư lệnh địa phương quân Virginia nên George được phó thống đốc mới của Virginia là Robert Dinwiddie quan tâm đến. Washington khó mà bị lọt ra khỏi tầm mắt của người khác : cao 6 ft 2 inch ( 188 cm ; ước tính về độ cao của ông có biến hóa ), ông cao hơn hầu hết người đương thời của ông. [ 21 ]Năm 1751, Washington đi đến Barbados cùng với Lawrence, người mắc phải bệnh lao, với kỳ vọng rằng khí hậu sẽ có lợi cho sức khỏe thể chất của Lawrence. Washington mắc phải bệnh đậu mùa trong chuyến đi này khiến cho khuôn mặt của ông có không ít vết sẹo nhưng đã giúp cho ông miễn nhiễm với căn bệnh độc này về sau. [ 22 ] Sức khỏe của Lawrence không cải tổ : ông quay về Mount Vernon và mất ở đó năm 1752. [ 23 ] Vị trí chỉ huy địa phương quân Virginia của Lawrence chia thành bốn chức vụ sau khi ông mất. Washington được Thống đốc Dinwiddie chỉ định làm một trong bốn vị trí mới đó vào tháng 2 năm 1753 với cấp bậc thiếu tá trong địa phương quân Virginia. [ 24 ] Washington cũng gia nhập Hội Tam Điểm tại Fredericksburg vào lúc đó. [ 25 ]

Chiến tranh chống người bản thổ và Pháp ( 1754 – 1758 )[sửa|sửa mã nguồn]

Bản đồ năm 1754 của Washington biểu lộ sông Ohio và khu vực xung quanh

Năm 1753, người Pháp bắt đầu mở rộng tầm kiểm soát quân sự của họ vào “Xứ Ohio”, một lãnh thổ cũng bị các thuộc địa của Anh là Virginia và Pennsylvania tuyên bố chủ quyền. Cuộc tranh chấp chủ quyền này đã dẫn đến một cuộc chiến tranh mà các thuộc địa gọi là Chiến tranh chống người bản thổ và Pháp (French and Indian War) từ năm 1754–1762. Chiến tranh này đã góp phần khởi sự Chiến tranh 7 năm trên toàn cầu (1756–63). Washington ở tâm điểm của cuộc chiến này khi mới vừa bùng nổ. Công ty Ohio, một cỗ xe mà qua đó các nhà đầu tư người Anh có kế hoạch mở rộng vào lãnh thổ này, đang mở mang những khu định cư mới và xây dựng các trạm mậu dịch để buôn bán với người bản thổ Mỹ. Thống đốc Dinwiddie nhận lệnh từ chính phủ Anh cảnh cáo người Pháp về chủ quyền của Anh tại đó. Ông phái Thiếu tá Washington vào cuối năm 1753 giao một bức thư thông báo đến người Pháp về những tuyên bố chủ quyền của Anh và yêu cầu người Pháp rời bỏ lãnh thổ này.[26] Washington cũng đến gặp mặt Tanacharison (cũng còn được gọi là “Half-King”) và các lãnh tụ khác của người bản thổ Iroquois đang liên minh với Virginia tại Logstown để nhận sự ủng hộ của họ trong trường hợp có xung đột với người Pháp; Washington và Tanacharison trở thành bạn bè và đồng minh. Washington giao lá thư cho tư lệnh địa phương Pháp nhưng ông này từ chối một cách lịch sự là không rời bỏ lãnh thổ này.[27]

Thống đốc Dinwiddie phái Washington trở lại Xứ Ohio để bảo vệ một nhóm nhân viên cấp dưới của Công ty Ohio đang thiết kế xây dựng một pháo đài trang nghiêm tại nơi mà ngày này là Pittsburgh, Pennsylvania. Nhưng trước khi ông đến nơi thì một lực lượng Pháp đã đuổi những nhân viên cấp dưới thao tác của công ty ra khỏi khu vực này và họ mở màn kiến thiết xây dựng Đồn Duquesne. Một nhóm nhỏ quân Pháp do Joseph Coulon de Jumonville chỉ huy bị Tanacharison và một chút ít chiến binh của mình phát hiện ở phía đông khu vực mà thời nay là Uniontown, Pennsylvania. Cùng với những liên minh người bản thổ Mingo, Washington và một số ít đơn vị chức năng địa phương quân của mình liền phục kích người Pháp. Những gì thật sự đã xảy ra trong lúc và sau trận đánh vẫn còn gây nhiều tranh cãi nhưng tác dụng ngay sau đó là Jumonville bị trọng thương trong cuộc tiến công tiên phong và rồi bị giết chết … chẳng biết có phải là bị Tanacharison lãnh đạm chém bằng một lưỡi rìu hay do bị một người nào đó đứng gần đó dùng súng bắn chết khi vị sĩ quan bị thương này ngồi bên cạnh Washington – cả hai nghi vấn này đều trọn vẹn không rõ ràng. [ 28 ] [ 29 ] Người Pháp phản ứng trả đũa bằng một cuộc tiến công và bắt Washington tại Đồn Necessity vào tháng 7 năm 1754. [ 30 ] Tuy nhiên, Washington được phép quay trở về Virginia cùng với binh sĩ của mình. Sử gia Joseph Ellis Tóm lại rằng diễn biến trận đánh này đã chứng tỏ sự can đảm và mạnh mẽ, thế dữ thế chủ động, sự hăng say chiến đấu nhưng chưa có kinh nghiệm tay nghề của Washington. [ 31 ] Những sự kiện này có những hậu quả quốc tế ; người Pháp tố cáo Washington ám sát Jumonville vì họ cho rằng Jumonville đang thực thi một thiên chức ngoại giao. [ 31 ] Cả Pháp và Anh sẵn sàng chuẩn bị lâm chiến để tranh giành trấn áp vùng này và họ đã đưa quân đến Bắc Mỹ năm 1755 ; cuộc chiến tranh được chính thức công bố vào năm 1756. [ 32 ]

Tai họa Braddock năm 1755[sửa|sửa mã nguồn]

Năm 1755, Washington là phụ tá hạng sang người Mỹ của tướng Anh Edward Braddock trong một cuộc viễn chinh xấu số ở Monongahela. Đây là đoàn quân viễn chinh lớn nhất của Anh đến những thuộc địa Bắc Mỹ, và có dự tính đánh đuổi người Pháp ra khỏi Xứ Ohio. Người Pháp cùng với những liên minh người bản thổ Mỹ phục kích và Braddock bị tử thương trong trận Monongahela. Sau khi bị thiệt hại nặng nề về quân số, quân Anh tháo chạy tán loạn ; tuy nhiên, Washington cưỡi ngựa chạy quanh trận địa nhằm mục đích khuyến khích và động viên tàn quân Anh và địa phương quân Virginia rút lui có tổ chức triển khai. [ 33 ]

Tư lệnh Trung đoàn Virginia[sửa|sửa mã nguồn]

Bức tranh vẽ năm 1772 của Peale diễn đạt Washington trong cấp bậc đại tá của Trung đoàn Virginia. Đây là chân dung xưa nhất của Washington mà người ta biết đếnThống đốc Dinwiddie thăng chức Washington năm 1755 lên cấp bậc ” Đại tá Trung đoàn Virginia và Tổng tư lệnh toàn bộ những lực lượng được tuyển mộ để bảo vệ Thuộc địa của Nhà vua ” và phó thác cho ông trách nhiệm bảo vệ biên cương Virginia. Trung đoàn Virginia là đơn vị chức năng quân sự chiến lược toàn thời hạn tiên phong của người Mỹ tại những thuộc địa ( đối ngược lại là những đơn vị chức năng chính quy người Anh và những đơn vị chức năng địa phương quân người Mỹ bán thời hạn ). Washington được lệnh ” hành vi tự vệ hay phản công ” bất kỳ khi nào ông nghĩ là tốt nhất. [ 34 ] Trong lúc làm tư lệnh của một ngàn binh sĩ, Washington là một sĩ quan có kỉ luật, luôn chú trọng vào việc giảng dạy. Ông chỉ huy những binh sĩ của mình trong những chiến dịch tàn khốc chống người bản thổ Mỹ tại miền Tây ; trong 10 tháng, những đơn vị chức năng thuộc trung đoàn của ông đã đánh 20 trận, và mất khoảng chừng 1/3 quân số. Những nỗ lực cuộc chiến tranh hăng say của Washington có ý nghĩa quan trọng rằng dân chúng ở biên cương của Virginia chịu đựng thiệt hại ít hơn so với những thuộc địa khác ; Ellis Tóm lại rằng ” đây là thành công xuất sắc không được nhắc đến duy nhất của ông ” trong đại chiến. [ 35 ] [ 36 ]Năm 1758, Washington tham gia vào cuộc viễn chinh Forbes nhằm mục đích chiếm Đồn Duquesne. Ông sượng sùng vì một vụ đánh nhầm khi đơn vị chức năng của ông và một đơn vị chức năng Anh tưởng lầm nhau là người Pháp và nổ súng. Kết quả có 14 người chết và 26 người bị thương trong vụ đó. Washington không tham gia vào bất kể trận đánh lớn nào khác trong cuộc viễn chinh đó. Người Anh ghi được một thắng lợi kế hoạch lớn bằng việc giành quyền trấn áp Thung lũng Ohio khi người Pháp rút bỏ đồn. Theo sau cuộc viễn chinh, Washington từ chức khỏi Trung đoàn Virginia vào tháng 12 năm 1758. Ông không trở lại đời sống quân nhân cho đến khi cuộc cách mạng bùng nổ vào năm 1775. [ 37 ]

Những bài học kinh nghiệm đã nghiệm qua[sửa|sửa mã nguồn]

Tuy Washington chưa khi nào được vào biên chế lục quân Anh mà ông mong ước nhưng trong những năm tháng cuộc chiến tranh đó, người người trẻ tuổi này đã tích góp những kiến thức và kỹ năng về chỉ huy, chính trị và quân sự chiến lược quý giá. [ 38 ] Ông luôn tiếp cận quan sát những giải pháp quân sự chiến lược của người Anh, chớp lấy và hiểu rõ những điểm yếu và điểm mạnh của người Anh. Điều này đã được chứng tỏ là vô giá trong suốt cuộc Cách mạng Mỹ sau này. Ông chứng tỏ là một người can đảm và mạnh mẽ và kiên cường trong những trường hợp cực kỳ khó khăn vất vả nhất trong đó có những vụ tai biến và tháo lui. Ông đã tăng trưởng ra một phong thái chỉ huy : đem hết sức lực lao động, năng lực chịu đựng và sự dũng mãnh của mình vào trận chiến. Đối với những chiến sỹ của mình, ông Open như một vị chỉ huy tự nhiên và họ tuyệt đối tuân lệnh ông mà không vướng mắc điều gì. [ 39 ] [ 40 ] Washington học cách tổ chức triển khai, giảng dạy và kỷ luật những đơn vị chức năng trung đoàn và đại đội của mình. Qua đọc sách, quan sát và những cuộc trò chuyện với những sĩ quan nhiệm vụ, ông học được những cơ bản về giải pháp mặt trận cũng như hiểu rõ những yếu tố tổ chức triển khai và tiếp vận. [ 41 ] Ông hiểu biết toàn diện và tổng thể về kế hoạch, đặc biệt quan trọng là việc tìm ra những khu vực địa lý kế hoạch. [ 42 ] Sử gia Ron Chernow có quan điểm rằng vì Washington chán nản khi thương nghị với những viên chức chính phủ nước nhà trong suốt cuộc xung đột nên ông đã ưng ý những quyền lợi của một chính phủ nước nhà vương quốc can đảm và mạnh mẽ với một cơ quan hành chính can đảm và mạnh mẽ để hoàn toàn có thể đạt được tác dụng ; [ 43 ] những sử gia khác có khunh hướng gán ghép ông có thái độ này so với chính phủ nước nhà khi ông Giao hàng Chiến tranh Cách mạng Mỹ sau này. [ Ghi chú 1 ] Ông phát sinh một ý tưởng sáng tạo rất xấu đi về giá trị của địa phương quân. Coi họ có vẻ như không đáng an toàn và đáng tin cậy, rất bất kỉ luật, và chỉ Giao hàng rất thời gian ngắn khi so sánh với quân chính quy. [ 44 ] Mặt khác, kinh nghiệm tay nghề chỉ huy của ông có số lượng giới hạn nhiều nhất là 1 ngàn binh sĩ và chỉ ở những địa hình biên cương xa xôi khắc hẳn với những tình thế đô thị mà ông đối lập trong suốt cuộc cách mạng ở những thành phố Boston, Thành Phố New York, Trenton và Philadelphia. [ 45 ] Một bức tranh được in lại mang hình ảnh Martha Washington, dựa theo bức họa năm 1757 của họa sỹ John WollastonNgày 6 tháng 1 năm 1759, Washington kết hôn với một quả phụ phong phú tên Martha Dandridge Custis. Các bức thư còn sót lại cho thấy rằng ông hoàn toàn có thể đang yêu Sally Fairfax, vợ của một người bạn vào lúc đó. [ 46 ] Dù vậy, George và Martha rất xứng đôi vì Martha mưu trí, duyên dáng, và có kinh nghiệm tay nghề quản lý và điều hành một đồn điền có nô lệ ship hàng. [ 47 ] Cả hai cùng nuôi hai đứa con của bà với người chồng quá cố là John Parke Custis và Martha Parke Custis, được mái ấm gia đình gọi thân thương là ” Jackie ” và ” Patsy “. Sau đó mái ấm gia đình Washington nuôi hai trong số những cháu của bà Washington là Eleanor Parke Custis và George Washington Parke Custis. George và Martha Washington không có con cháu chung — căn bệnh đậu mùa của ông vào năm 1751 hoàn toàn có thể đã khiến cho ông không hề có con. Vì tự tôn nên Washington không thể nào thừa nhận rằng minh không hề có con nhưng lúc riêng tư ông cảm thấy chán nản vì không hề có con. [ 48 ] Cặp vợ chồng mới cưới dời về Mount Vernon gần Alexandria nơi ông sống cuộc sống của một người trồng trọt và một khuôn mặt chính trị .Cuộc hôn nhân gia đình của Washington với Martha đã làm ngày càng tăng gia tài và vị thế xã hội của ông rất lớn lao. Ông trở thành một trong số những người phong phú nhất Virginia. Ông được một phần ba trong số 18.000 mẫu Anh ( 73 km² ) điền sản của mái ấm gia đình vợ ngay sau khi kết hôn, đáng giá khoảng chừng USD 100.000 và quản trị phần điền sản còn lại cho con của Martha, những đứa con riêng của vợ mà ông chân thành chăm nom. [ 49 ] Ông thường mua thêm đất và cũng được cấp phép đất ở vùng giờ đây là Tây Virginia như là tặng phẩm dành cho công lao ship hàng Chiến tranh chống người bản thổ và Pháp. Vào năm 1775, Washington tăng gấp đôi diện tích quy hoạnh của Mount Vernon lên 6.500 mẫu Anh ( 26 km² ) và tăng số lao động nô lệ ở đó lên trên 100 người. Vì là một anh hùng quân sự chiến lược được nể trọng và một chủ đất lớn nên ông có chức vị tại địa phương và được bầu vào nghị viện tỉnh Virginia khởi đầu vào năm 1758. [ 50 ] Washington lan rộng ra ngôi nhà tại Mount Vernon sau khi kết hônWashington có lối sống quý tộc — săn cáo là một hoạt động giải trí nhàn nhã ưa thích của ông. [ 51 ] Ông cũng thích đi khiêu vũ và họp hội, ngoài những còn có đi xem kịch, đua, và đá gà. Washington cũng được biết có chơi bài, backgammon và bi da. [ 52 ] Giống như đa phần những nhà trồng trọt, ông nhập cảng những vật dụng xa xỉ và sản phẩm & hàng hóa khác từ Anh và trả tiền cho sản phẩm & hàng hóa bằng xuất cảng thuốc lá mà ông trồng. Chi tiêu quá độ và sự không lường trước về thị trường thuốc lá đồng nghĩa tương quan với việc nhiều nhà trồng trọt ở Virginia vào thời Washington mất tiền. ( Chẳng hạn như Thomas Jefferson qua đời với nợ nần chồng chất. )Washington mở màn cứu mình khỏi nợ bằng cách kinh doanh thương mại phong phú và quan tâm hơn đến công việc làm của mình. [ 53 ] Năm 1766, ông biến hóa mùa vụ chính sinh lợi của Mount Vernon từ thuốc lá sang lúa mì. Lúa mì hoàn toàn có thể bán được tại Mỹ, và làm nhiều thứ hoạt động giải trí kinh doanh thương mại khác trong đó có xí nghiệp sản xuất làm bột mì, nuôi cá, nuôi ngựa, dệt vải. Patsy Custis ( con gái riêng của vợ ông ) mất năm 1773 vì động kinh giúp cho Washington trả hết nợ cho những chủ nợ người Anh vì phân nửa gia tài của Patsy được đưa sang cho ông. [ 54 ]Là người trồng trọt thành công xuất sắc, ông trở thành một chỉ huy trong giới thượng lưu xã hội tại Virginia. Từ năm 1768 đến năm 1775, ông mời khoảng chừng 2000 khách mời đến điền sản Mount Vernon của mình, hầu hết là những người được ông xem là ” người có đẳng cấp và sang trọng “. Đối với những người không có vị thế cao trong xã hội, lời khuyên của ông là ” đối xử với họ nhã nhặn ” nhưng ” hãy giữ họ ở một tầm xa thích hợp vì khi họ càng quen biết mình thì đồng lúc bạn mất quyền lực tối cao so với họ “. [ 55 ] Năm 1769, ông trở nên tích cực hoạt động giải trí chính trị, đệ trình lên nghị viện Virginia đạo luật cấm nhập cảng sản phẩm & hàng hóa từ Vương quốc Anh. [ 56 ]Năm 1754 Phó thống đốc Dinwiddie có hứa ban tặng đất đai cho những binh sĩ và sĩ quan tình nguyện Giao hàng trong cuộc Chiến tranh chống người bản thổ và Pháp. [ 57 ] Washington nhiều năm cố tìm cách nhận lấy số đất đai được hứa cấp cho ông và binh sĩ của ông. Cuối cùng thì Thống đốc Norborne Berkeley cũng triển khai lời hứa từ năm 1769 – 1770. [ 57 ] [ 58 ] Washington nhận được 23.200 mẫu Anh gần nơi mà dòng chảy của sông Kanawha đổ vào sông Ohio, lúc bấy giờ là Tây Virginia. [ 59 ]

Cách mạng Mỹ ( 1775 – 1787 )[sửa|sửa mã nguồn]

Tuy ông bày tỏ sự chống đối Đạo luật Tem thuế 1765 (Stamp Act 1765), một đạo luật thuế áp đặt trực tiếp đầu tiên đối với các thuộc địa Bắc Mỹ nhưng ông đã không đóng một vai trò lãnh đạo trong cuộc phản kháng càng ngày gia tăng của các thuộc địa cho đến khi có các cuộc phản đối chống các đạo luật Townshend (được thông qua năm 1767) trở nên lan rộng. Tháng 5 năm 1769, Washington giới thiệu một đề nghị, được bạn của ông là George Mason thảo ra, kêu gọi thuộc địa Virginia tẩy chay hàng hóa của Anh cho đến khi nào các đạo luật này bị bãi bỏ.[60] Quốc hội Vương quốc Anh bãi bỏ các đạo luật Townshend năm 1770. Tuy nhiên, Washington xem việc thông qua Các đạo luật bất khoan dung (intolerable acts) năm 1774 như là “một sự xâm lấn quyền lợi và đặc quyền của chúng ta”.[61] Tháng 7 năm 1774, ông chủ tọa phiên họp trong đó “các giải pháp Fairfax” được thông qua, kêu gọi triệu tập một Quốc hội Lục địa cùng với nhiều việc khác nữa. Vào tháng 8 năm đó, Washington tham dự Hội nghị đầu tiên của Virginia trong đó ông được bầu làm một đại biểu đại diện cho Virginia tại Đệ nhất Quốc hội Lục địa.[62]

Tổng tư lệnh[sửa|sửa mã nguồn]

Sau những trận đánh tại Lexington và Concord gần thành phố Boston vào tháng 4 năm 1775, toàn bộ những thuộc địa đều tham chiến. Washington Open tại Đệ nhị Quốc hội Lục địa trong quân phục, chứng tỏ rằng ông đã sẵn sàng chuẩn bị cho cuộc chiến tranh. [ 63 ] Washington có thanh thế, kinh nghiệm tay nghề quân sự chiến lược, sức lôi cuốn, từng là một chỉ huy quân sự chiến lược và được người ta biết đến như thể một người yêu nước cao độ. Là một thuộc địa lớn nhất trong số 13 thuộc địa và nằm ở miền Nam, Virginia đáng được công nhận. Tân Anh, nơi cuộc chiến tranh khởi sự, cảm thấy rằng họ cần có sự ủng hộ thiết yếu của miền Nam. Washington bày tỏ rõ thái độ của mình là không muốn tìm cách làm tư lệnh, và ông có nói rằng ông không xứng với chức vụ đó nhưng chẳng có ai thật sự muốn tranh chức vụ này. [ 64 ] Quốc hội Lục địa xây dựng Lục quân Lục địa vào ngày 14 tháng 6 năm 1775. Được John Adams của thuộc địa Massachusetts đề cử, Washington sau đó được chỉ định làm thiếu tướng và tổng tư lệnh. [ 65 ]Washington có ba vai trò trong cuộc cuộc chiến tranh. Năm 1775 – 77, và lần nữa vào năm 1781 ông lãnh đạo binh sĩ của mình đánh nhau với những lực lượng chính của Anh. Tuy ông thua nhiều trận nhưng ông chưa khi nào ra lệnh cho quân đội mình đầu hàng trong suốt cuộc cuộc chiến tranh. Ông liên tục chiến đấu không nao núng chống người Anh cho đến khi cuộc chiến tranh kết thúc. Phối hợp với Quốc hội Lục địa, ông hoạch định hàng loạt kế hoạch cuộc chiến tranh .

Thứ hai, ông đứng ra tổ chức và huấn luyện lục quân. Ông tuyển mộ quân chính quy và giao nhiệm vụ cho tướng von Steuben, một chuyên gia quân sự người Đức, huấn luyện họ. Ông không nhận trách nhiệm đối với nguồn tiếp liệu mà lúc nào cũng thiếu hụt nhưng ông luôn làm áp lực với Quốc hội và các tiểu bang cung cấp nhu yếu phẩm.[66] Washington có tiếng nói quan trọng trong việc chọn lựa các tướng lãnh tư lệnh và trong việc hoạch định chiến lược cơ bản của họ.[67] Những thành tựu của ông thì hỗn tạp vì một số người mà ông chọn lựa lại chưa bao giờ giỏi về thuật chỉ huy. Dần dần ông tìm được các sĩ quan có khả năng như tướng Nathaniel Greene, và tham mưu trưởng của ông là Alexander Hamilton. Các sĩ quan Mỹ không bao giờ đạt trình độ tương bằng với các đối thủ người Anh của họ trong chiến thuật và tác chiến. Dần dần họ thua phần lớn các trận đánh đã chọn địa điểm trước (pitched battles). Các thành công lớn tại Boston (1776), Saratoga (1777) và Yorktown (1781) xảy ra khi quân cách mạng gài bẫy dụ quân Anh ra xa khỏi căn cứ có nhiều quân số để dễ dàng tiêu diệt quân Anh hơn.

Thứ ba và quan trọng nhất, Washington là hiện thân của cuộc kháng chiến vũ trang chống Vương miện – ông là người đại diện thay mặt của cuộc Cách mạng. Tầm vóc to lớn và năng lực chính trị của ông đã khiến cho Quốc hội Lục địa, lục quân, người Pháp, địa phương quân và những tiểu bang đều hướng về một tiềm năng chung. Bằng việc tự nguyện từ chức và giải ngũ lục quân của mình sau khi cuộc chiến tranh kết thúc thắng lợi, ông vĩnh viễn thiết lập ra nguyên tắc dân sự là trên hết trong quân vụ. Và còn nữa, ông thường luôn lặp lại quan điểm rằng những binh sĩ nhà nghề có kỉ luật tốt thì luôn hơn hẳn gấp đôi những binh sĩ tự nguyện nhưng vô kỉ luật. Các binh sĩ nhà nghề như thế sẽ giúp người ta bỏ đi ý tưởng sáng tạo nghi vấn so với một quân đội hiện dịch. [ 68 ]

Chiến thắng tại Boston[sửa|sửa mã nguồn]

Washington nhận lại chức vụ tư lệnh Lục quân Lục địa tại mặt trận Cambridge, Massachusetts vào tháng 7 năm 1775 trong lúc cuộc vây hãm thành phố Boston đang tiếp nối. Nhận thấy quân của mình thiếu vắng thuốc súng trầm trọng nên Washington nhu yếu xin thêm nguồn tiếp tế mới. Quân Mỹ đột kích những kho thuốc súng của Anh trong đó có 1 số ít kho nằm trong vùng Caribbe, và cũng họ tự tìm cách sản xuất ra 1 số ít. Quân Mỹ nhận nguồn tiếp tế gần như vừa đủ ( khoảng chừng 2,5 triệu cân Anh ) vào cuối năm 1776, phần đông là từ Pháp. [ 69 ] Washington tái tổ chức triển khai lục quân trong suốt cuộc vây hãm lê dài, và buộc quân Anh rút lui bằng pháo binh đặt trên điểm trên cao Dorchester Heights nhìn xuống thành phố. Quân Anh tháo chạy khỏi Boston vào tháng 3 năm 1776 và Washington di chuyển quân đến Thành phố Thành Phố New York .Tuy rất khinh thường hầu hết những người yêu nước Mỹ nhưng báo chí truyền thông Anh luôn ca tụng phẩm chất và tính cách cá thể của Washington trong vai trò một tư lệnh quân sự chiến lược. Những bài báo này được xem là rất bạo vì Washington là tướng quân thù địch đang chỉ huy một quân đội theo đuổi một tiềm năng mà nhiều người Anh tin rằng sẽ hủy hoại Đế quốc Anh. [ 70 ]

Bại trận tại Thành phố Thành Phố New York và giải pháp Fabius[sửa|sửa mã nguồn]

Tháng 8 năm 1776, tướng Anh là William Howe mở một chiến dịch hải bộ lớn nhằm mục đích mục tiêu chiếm thành phố Thành Phố New York. Lục quân Lục địa dưới quyền của Washington giao chiến với quân địch lần tiên phong trong vai trò là một lục quân của Hiệp chủng Quốc mới độc lập tại trận Long Island, trận đánh lớn nhất trong hàng loạt cuộc cuộc chiến tranh này. Người Mỹ ít quân số hơn nhiều so với lực lượng Anh. Nhiều binh sĩ Mỹ đào ngũ, và Washington bị đại bại. Dần sau đó, Washington bị buộc phải tháo lui qua sông East vào đêm hôm. Ông làm vậy mà không có tổn thất về nhân mạng cũng như trang bị. [ 71 ] Washington rút lui về phía bắc khỏi thành phố để tránh bị vây hãm, tạo thời cơ cho tướng Howe tiến công và chiếm đồn Washington vào ngày 16 tháng 1 với số tử thương cao cho Lục quân Lục địa. Washington sau đó rút lui ngang New Jersey ; tương lai của Lục quân Lục địa bị nghi ngại vì lệnh nhập ngũ hết hạn và một loạt những cuộc bại trận. [ 72 ] Vào đêm 25 tháng 12 năm 1776, Washington quay trở lại tiến công giật mình vào một tiền đồn của quân Hessian ( quân đánh thuê người Đức trong thế kỷ 18 ) tại tây New Jersey. Ông dắt lục quân của mình vượt sông Delaware để bắt sống gần 1.000 binh sĩ Hessian tại Trenton, New Jersey. Sau thắng lợi của mình tại Trenton, Washington ghi thêm một thắng lợi khác chống quân chính quy Anh tại Princeton vào đầu tháng 1. Quân Anh rút lui trở lại Thành phố Thành Phố New York và vùng phụ cận thành phố và họ chiếm giữ ở đó cho đến khi hiệp định độc lập năm 1783. Các thắng lợi của Washington đã nhấn chìm kế hoạch ” củ cà-rốt và cây gậy ” của người Anh – phô trương lực lượng mạnh rồi khuyến dụ với những ngôn từ rộng lượng. Người Mỹ quyết không thương thuyết điều gì cả ngoài độc lập. [ 73 ] Những thắng lợi này tự nó không đủ bảo vệ thắng lợi ở đầu cuối của phe yêu nước tuy nhiên nhiều binh sĩ đã không tái đầu quân hoặc có nhiều người đào ngũ trong mùa đông ác nghiệt. Washington và Quốc hội tái tổ chức triển khai lục quân bằng việc ngày càng tăng tưởng thưởng cho binh sĩ ở lại trong quân ngũ và cũng ngày càng tăng hình phạt cho những ai đào ngũ. Việc này có hiệu suất cao làm tăng quân số cho những trận chiến sau cuối. [ 74 ]Các sử gia vẫn còn tranh luận rằng có phải chăng Washington thích chọn kế hoạch Fabius [ 75 ] để gây sợ hãi cho quân Anh bằng những cuộc tiến công nhanh và sắc bén rồi sau đó rút lui để lục quân to lớn hơn của Anh không hề bắt được ông hay ông thích chọn đánh những trận chiến lớn. [ 76 ] Trong khi tư lệnh miền Nam của ông là Greene sử dụng những giải pháp Fabius vào những năm 1780 – 81 thì Washington chỉ dùng những giải pháp này vào mùa thu năm 1776 đến mùa xuân năm 1777 sau khi để mất thành phố Thành Phố New York và nhìn thấy phần nhiều lục quân của ông tan rã. Trận Trenton và Princeton là hai thí dụ về giải pháp Fabius. Tuy nhiên vào mùa hè năm 1777, sau khi Washington đã tái lập sức mạnh và sự tự tin, ông ngưng dùng những trận đột kích và sẵn sàng chuẩn bị những trận cạnh tranh đối đầu có tầm cỡ lớn, thí dụ như những trận ở Brandywine, Germantown, Monmouth và Yorktown. [ 77 ]

Các chiến dịch năm 1777[sửa|sửa mã nguồn]

Cuối mùa hè năm 1777, lực lượng Anh dưới sự chỉ huy của John Burgoyne đưa một quân đoàn xâm nhập lớn từ Quebec xuống phía Nam với dự tính cắt đứt vùng Tân Anh làm mưa làm gió. Tướng Anh là Howe tại Thành Phố New York đưa quân đoàn của ông về hướng nam đến Philadelphia thay vì lên phía trên sông Hudson để họp mặt với quân của Burgoyne gần Albany. Đây là một lỗi lầm kế hoạch lớn so với quân Anh. Washington liền vội vã tiến về Philadelphia để giáp chiến Howe trong khi đó theo dõi sát hành vi trên vùng thượng bang Thành Phố New York. Trong những trận đánh giáp mặt quá phức tạp cho những binh sĩ tương đối không kinh nghiệm tay nghề, quân của Washington bị vượt mặt. Trong trận Brandywine ngày 11 tháng 9 năm 1777, giải pháp của Howe hơn hẳn Washington. Kết quả là Howe hành quân vào TP. hà Nội Mỹ vào lúc đó là Philadelphia mà không gặp sự phản kháng nào ngày 26 tháng 9. Quân của Washington tiến công bất thành quân đồn trú của Anh tại Germantown đầu tháng 10. Trong lúc Burgoyne ở ngoài tầm giải cứu của Howe nên bị vây bủa và buộc phải ra lệnh hàng loạt quân đoàn của mình đầu hàng tại Saratoga, Thành Phố New York. [ 78 ] Đây là một điểm quay chính cả về mặt quân sự chiến lược và ngoại giao. Pháp phản ứng việc Burgoyne bại trận bằng cách tham chiến, công khai minh bạch liên minh với Mỹ và biến cuộc Chiến tranh Cách mạng thành một cuộc cuộc chiến tranh lớn có tầm cỡ quốc tế. Việc Washington để mất Philadelphia đã khiến cho một số ít thành viên Quốc hội Mỹ luận bàn về việc tước quyền tư lệnh của Washington. Nỗ lực này bị thất bại sau khi những người ủng hộ Washington tề tựu ủng hộ đằng sau ông. [ 79 ] Lục quân gồm 11 ngàn binh sĩ của Washington [ 80 ] đến đóng quân mùa đông tại Valley Forge nằm ở phía bắc Philadelphia vào tháng 12 năm 1777. Trong khoảng chừng thời hạn 6 tháng, số lượng người chết trong trại lên đến hàng ngàn người ( đa phần do bệnh tật ), [ 81 ] theo những ước tính của những sử gia thì số lượng người chết có từ 2000 [ 81 ] đến 2500 [ 82 ] [ 83 ] thậm chí còn lên đến trên 3000 binh sĩ. [ 84 ] Tuy nhiên, đến mùa xuân, lục quân xuất hiện thêm từ Valley Forge trong đội hình tốt một phần nhờ vào một chương trình giảng dạy tầm cỡ do Baron von Steuben, một cựu chiến binh của bộ tổng tham mưu Phổ. Người Anh rút bỏ Philadelphia về Thành Phố New York năm 1778 bị Washington theo dõi. Washington liền tiến công họ tại Monmouth. Đây là một trận đánh không phân thắng bại và là một trong những trận đánh lớn nhất trong cuộc cuộc chiến tranh. Sau cùng, người Anh liên tục hướng về Thành Phố New York, và Washington di chuyển quân của mình ra khỏi Thành Phố New York .

Chiến thắng tại Yorktown[sửa|sửa mã nguồn]

Mùa hè năm 1779, theo thông tư của Washington, Tướng John Sullivan triển khai một chiến dịch tiêu thổ tàn phá tối thiểu 40 ngôi làng của người bản thổ Iroquois trong khắp vùng mà ngày này là trung và thượng tiểu bang Thành Phố New York ; người bản thổ ở trong vùng này là liên minh của Anh. Họ thường đột kích những khu định cư Mỹ trong vùng biên cương. [ 85 ] Tháng 7 năm 1780, 5.000 binh sĩ thuộc cựu chiến binh Pháp, do Tướng Comte Donatien de Rochambeau chỉ huy, đến Newport, Rhode Island để trợ giúp nỗ lực cuộc chiến tranh của người Mỹ. [ 86 ] Nhờ sự trợ giúp kinh tế tài chính có giá trị khoảng chừng USD 20.000 bằng vàng của Pháp cho Lục quân Lục địa, Washington đã thực thi cú đánh ở đầu cuối chống người Anh năm 1781 sau khi thắng lợi của người Pháp trong 1 trận hải chiến đã giúp cho những lực lượng Pháp và Mỹ vây hãm một quân đoàn Anh tại Virginia. Sự kiện người Anh đầu hàng tại Yorktown vào ngày 17 tháng 10 năm 1781 đã ghi lại sự chấm hết chiến sự lớn tại lục địa Bắc Mỹ. [ 87 ] Washington không hề tin rằng sau trận Yorktown người Anh sẽ không tái mở những chiến dịch thù nghịch chống Lục quân Lục địa. Người Anh vẫn còn khoảng chừng 26.000 quân đang chiếm đóng Thành phố Thành Phố New York, Charleston và Savannah cùng với một hạm quân hùng mạnh. Lục quân và thủy quân Pháp đã rút đi, vì vậy chỉ còn lại người Mỹ tự chống đỡ từ năm 1782 – 83. Ngân khố Mỹ trống trơn, những binh sĩ không được trả lương ngày càng ngang bướng, gần như là đến lúc muốn làm mưa làm gió hoặc có tiềm năng làm thay máu chính quyền. Washington giúp tránh bạo loạn trong hàng ngũ những sĩ quan của mình bằng việc can thiệp vào một sự kiện thường gọi là thủ đoạn Newburgh vào tháng 3 năm 1783. Kết cuộc là Quốc hội đưa ra lời hứa phát tiền thưởng trong 5 năm. [ 88 ]Theo Hiệp định Paris ( ký vào tháng 9 năm đó ), Vương quốc Anh công nhận nền độc lập của Hoa Kỳ. Washington giải tán lục quân của mình và vào ngày 2 tháng 11, ông đọc một bài diễn văn từ biệt hùng hồn trước binh sĩ. [ 89 ]Ngày 25 tháng 11, người Anh di tán khỏi Thành phố Thành Phố New York. Washington và thống đốc tiếp quản thành phố. Ngày 4 tháng 12, tại Quán rượu Fraunces, Washington chính thức từ biệt những sĩ quan của mình và vào ngày 23 tháng 12 năm 1783, ông từ chức tổng tư lệnh. Sử gia Gordon Wood Tóm lại rằng hành vi vĩ đại nhất trong đời của Washington là việc ông từ chức tổng tư lệnh — một hành vi đã làm cho quý tộc châu Âu phải bàng hoàng rúng động. [ 90 ] Vua George III đã gọi Washington ” nhân vật vĩ đại nhất thời đại ” vì hành vi này. [ 91 ]

Hội nghị Hiến pháp năm 1787[sửa|sửa mã nguồn]

Cuộc sống hưu trí của Washington ở Mount Vernon chỉ sống sót ngắn ngủi. Ông triển khai một chuyến thám hiểm đến biên cương phía Tây vào năm 1784, [ 65 ] được thuyết phục tham gia Hội nghị Hiến pháp tại Philadelphia vào mùa hè năm 1787, và được bầu làm quản trị Hội nghị này. Ông tham gia ít vào những buổi tranh luận ( tuy ông có bỏ phiếu chống hoặc thuận cho nhiều pháp luật khác nhau ) nhưng uy tín cao của ông đã giúp ông duy trì quyền lực tối cao trong hội nghị và giữ chân những đại biểu liên tục thao tác của họ. Trong đầu những đại biểu là muốn lập ra chức tổng thống cho Washington, và họ sẽ được cho phép ông định nghĩa chức vụ này một khi ông được bầu. [ 92 ] Sau hội nghị, sự ủng hộ của ông đã thuyết phục nhiều người bỏ phiếu trải qua hiến pháp ; Hiến pháp mới được tổng thể 13 tiểu bang trải qua. [ 93 ]

Giai đoạn làm tổng thống ( 1789 – 1797 )[sửa|sửa mã nguồn]

Đại cử tri đoàn nhất trí bầu Washington làm vị tổng thống tiên phong của Hoa Kỳ năm 1789, [ Ghi chú 2 ] và lần nữa vào năm 1792 ; ông là tổng thống duy nhất nhận được 100 Xác Suất phiếu đại cử tri. [ Ghi chú 3 ] John Adams, người có số phiếu cao tiếp theo sau, được bầu làm Phó tổng thống. Tại buổi lễ nhậm chức, Washington tuyên thệ nhận chức Tổng thống tiên phong của Hoa Kỳ vào ngày 30 tháng 4 năm 1789 tại Đại sảnh Liên bang trong thành phố Thành Phố New York .Quốc hội Hoa Kỳ lần thứ nhất biểu quyết trả lương cho Washington USD 25.000 một năm – đây là một số lượng lớn vào năm 1789. Washington, đã giàu sang vào lúc đó, khước từ nhận lương vì ông coi trọng hình tượng của mình như thể một nô lệ công bất vị kỷ. Tuy nhiên sau đó ông cũng đồng ý tiền lương vì bị Quốc hội hối thúc để tránh tạo ra một tiền lệ rằng chức vụ tổng thống chỉ được nhìn nhận có số lượng giới hạn đến những cá thể giàu sang độc lập, hoàn toàn có thể Giao hàng mà không cần bất kỳ tiền lương nào. [ 95 ] Vì nhận ra rằng mọi thứ mà ông làm sẽ tạo nên một tiền lệ sau này nên Washington cẩn trọng tham gia buổi lễ nhậm chức một cách trịnh trọng. Ông muốn chắc rằng chức vụ và lễ phục phải xứng hợp với nền cộng hòa và không khi nào mang nét phong kiến châu Âu. Vào lúc cuối, ông thích chức vụ ” Ngài Tổng thống ” hơn là những cái tên gọi uy nghiêm hơn. [ 96 ]Washington chứng tỏ là một người có tài chỉ huy cơ quan chính phủ. Là một đại diện thay mặt xuất chúng, nhà phán đoán lỗi lạc và đậm chất ngầu, Washington trò chuyện liên tục với những chỉ huy những bộ và lắng nghe lời khuyên cáo của họ trước khi tạo quyết định hành động tối hậu. [ 97 ] Khi giải quyết và xử lý việc làm cơ quan chính phủ hàng ngày, ông ” rất có mạng lưới hệ thống, trật tự, nhiệt tâm, luôn xin quan điểm của người khác nhưng quả quyết … ” [ 98 ]Washington miễn cưỡng ship hàng nhiệm kỳ thứ hai. Ông phủ nhận ra tranh cử nhiệm kỳ ba và đã tạo ra tiền lệ rằng tổng thống chỉ Giao hàng tối đa hai nhiệm kỳ .

Các yếu tố đối nội[sửa|sửa mã nguồn]

Washington không thuộc một đảng phái chính trị nào và kỳ vọng rằng những đảng chính trị sẽ không được xây dựng vì sợ sự xung đột đảng phái sẽ làm tiêu tan chủ nghĩa cộng hòa. [ 99 ] Các cố vấn thân cận nhất của ông lập ra hai phe phái, khởi tạo ra khung sườn cho Hệ thống Đảng phái lần thứ nhất trong tương lai. Bộ trưởng Ngân khố Alexander Hamilton có những kế hoạch liều lĩnh nhằm mục đích thiết lập mạng lưới hệ thống tín dụng thanh toán vương quốc và kiến thiết xây dựng một vương quốc mạnh về kinh tế tài chính, và ông cũng đã lập ra cơ bản cho đảng Liên bang. Bộ trưởng Ngoại giao Thomas Jefferson, người sáng lập đảng Cộng hòa Jefferson, liên tục chống đối chương trình nghị sự của Hamilton nhưng nói chung Washington ưu tiên Hamilton hơn là Jefferson. Kết quả, chương trình nghị sự của Hamilton trở thành có hiệu lực hiện hành. [ 100 ]Đạo luật Dinh cư năm 1790, được Washington ký, được cho phép Tổng thống Hoa Kỳ lựa chọn vị trí rõ ràng nào đó để làm nơi thường trực của chính phủ nước nhà. Vị trí này phải nằm dọc theo sông Potomac. Đạo luật được cho phép Tổng thống chỉ định ba ủy viên thực thi thị sát và tìm cách tịch thu vùng đất để làm Thành Phố Hà Nội. Cá nhân Washington trông coi nỗ lực này trong suốt nhiệm kỳ tại chức của mình. Năm 1791, những ủy viên đặt tên cho thủ đô hà nội thường trực này là ” Thành phố Washington trong Lãnh thổ Columbia ” để vinh danh Washington. Năm 1800, Lãnh thổ Columbia trở thành Đặc khu Columbia khi chính phủ nước nhà liên bang dời về nơi thích hợp theo những lao lý của Đạo luật Dinh cư. [ 101 ]Năm 1791, Quốc hội áp đặt thuế môn bài lên những loại rượu khiến gây ra những cuộc phản đối nổ ra tại những khu vực biên cương, đặc biệt quan trọng là tại tiểu bang Pennsylvania. Năm 1794, sau khi Washington ra lệnh những người biểu tình ra trình diện tại TANDTC khu vực của Hoa Kỳ thì những cuộc phản đối trở nên mặc kệ so với chính phủ nước nhà liên bang với quy mô lan rộng, được biết với tên gọi là Cuộc làm mưa làm gió Whiskey. Lục quân liên bang quá nhỏ nhoi không hề dùng đến nên Washington vận dụng Đạo luật Quân sự 1792 để triệu hồi địa phương quân từ những tiểu bang Pennsylvania, Virginia và một số ít tiểu bang khác đến giúp. Các thống đốc phái binh sĩ đến. Washington đảm nhiệm chức tư lệnh và đưa quân vào những khu vực làm mưa làm gió. Những người làm mưa làm gió tự giải tán và không có xung đột nào vì hành vi trẻ khỏe của Washington đã chứng tỏ rằng cơ quan chính phủ mới hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình. Các sự kiện này lưu lại lần tiên phong dưới hiến pháp mới rằng chính phủ nước nhà liên bang đã sử dụng lực lượng quân sự chiến lược mạnh để thực thi quyền lực tối cao của mình so với những tiểu bang và công dân. [ 102 ] Năm 1791, chẳng bao lâu sau khi Cách mạng Haiti bùng nổ, theo nhu yếu của người Pháp, cơ quan chính phủ Washington chấp thuận đồng ý gởi tài lộc, vũ khí và những đồ tiếp liệu khác đến thuộc địa Saint-Domingue ( ngày này là Haiti ) thuộc Pháp để giúp những người thực dân đang sợ hãi này. Sự trợ giúp này là một phần trong khoản trả nợ mà Hoa Kỳ thiếu trong Chiến tranh Cách mạng. Con số này từ từ lên đến khoảng chừng USD 400.000. [ 103 ]

Mùa xuân năm 1793, một cuộc chiến tranh lớn nổ ra giữa nước Anh bảo thủ cùng với đồng minh của họ chống nước Pháp cách mạng, mở đầu một thời đại chiến tranh lan rộng khắp châu Âu mãi cho đến năm 1815. Được sự chấp thuận của nội các, Washington tuyên bố nước Mỹ trung lập. Chính phủ cách mạng Pháp phái nhà ngoại giao Edmond-Charles Genêt (được biết đến là công dân Genêt) đến Mỹ. Genêt được chào đón nhiệt liệt tại Mỹ. Ông tuyên truyền cho phía Pháp trong cuộc chiến tranh giữa Pháp và Anh. Với mục đích này, ông giúp đẩy mạnh phát triển một hệ thống gồm nhiều hội Dân chủ ở các thành phố lớn. Ông cấp phát thư ủy quyền tấn công của chính phủ Pháp cho các tàu Pháp được điều khiển bởi thủy thủ đoàn người Mỹ để họ có thể tấn công chiếm dụng các thương thuyền của Anh. Việc này làm cho Washington giận dữ, yêu cầu chính phủ Pháp triệu hồi Genêt về nước. Washington cũng lên án các hội dân chủ.[104]

Hamilton và Washington thảo ra Hiệp định Jay để thông thường hóa quan hệ mậu dịch với Anh, nhu yếu họ rút khỏi những pháo đài trang nghiêm ở phía Tây, xử lý những món nợ kinh tế tài chính còn sót lại từ thời cách mạng. [ 105 ] John Jay là người đứng ra thương thuyết và ký hiệp định này vào ngày 19 tháng 11 năm 1794. Phe phái của Jefferson ủng hộ Pháp và can đảm và mạnh mẽ công kích hiệp định này. Sự ủng hộ can đảm và mạnh mẽ của Washington đã hoạt động được ý dân và đã chứng tỏ có ý nghĩa định đoạt khi hiệp định này được trải qua tại Thượng viện với tỉ lệ 2/3 đa phần phiếu thiết yếu. [ 106 ] Người Anh chấp thuận đồng ý bỏ những pháo đài trang nghiêm của họ quanh Ngũ Đại Hồ, sau đó biên giới Hoa Kỳ-Canada được tái kiểm soát và điều chỉnh, vô số những món nợ trước cách mạng Mỹ được thanh toán giao dịch, và người Anh Open những thuộc địa Tây Ấn của mình để giao thương mua bán với Mỹ. Quan trọng nhất, hiệp định đã giúp tạm gác lại cuộc chiến tranh với Anh và thay vào đó là một thập niên giao thương mua bán thịnh vượng với Anh. Hiệp ước này làm người Pháp tức giận và trở thành một yếu tố TT trong nhiều cuộc tranh cãi chính trị. [ 107 ]

Diễn văn từ biệt[sửa|sửa mã nguồn]

Diễn văn từ biệt của Washington

Bài diễn văn từ biệt của Washington ( được công bố trong hình thức một lá thư gởi đến công chúng vào năm 1796 ) là một trong những lời công bố có sức ảnh hưởng tác động nhất về chủ nghĩa cộng hòa. Lá thư này phần nhiều được Washington tự thảo ra cùng với sự giúp sức của Hamilton. Lá thư nhắn nhủ về nhu yếu và tầm quan trọng của sự thống nhất vương quốc, giá trị của Hiến pháp Hoa Kỳ và pháp quyền, những ô nhiễm của những đảng phái chính trị và những đức tính đáng quý của một công dân cộng hòa. Ông gọi giá trị đạo đức là ” một động cơ thiết yếu của chính quyền sở tại nhân dân. ” [ 108 ]Bài diễn văn chính trị gởi công chúng của Washington cảnh báo nhắc nhở chống lại sự tác động ảnh hưởng của ngoại bang trong những yếu tố đối nội và sự can thiệp của Mỹ trong những yếu tố của châu Âu. Ông cảnh báo nhắc nhở chống lại chủ nghĩa đảng phái trong nền chính trị quốc nội và lôi kéo mọi người nên vượt ra ngoài đảng phái và ship hàng quyền lợi chung. Ông cảnh báo nhắc nhở chống lại ” những liên minh thường trực với bất kỳ phần nào trên quốc tế ở ngoại bang “. [ 109 ] Ông nói rằng Hoa Kỳ phải tập trung chuyên sâu hầu hết vào những quyền lợi của Mỹ. Ông khuyên Hoa Kỳ nên làm bạn và giao thương mua bán với toàn bộ những vương quốc nhưng cảnh báo nhắc nhở chống lại sự can thiệp của Mỹ tại những cuộc cuộc chiến tranh tại châu Âu hay gia nhập vào những liên minh ” vướng bận ” dài hạn. Bài diễn văn nhanh gọn ấn định những giá trị Mỹ tương quan đến những yếu tố đối ngoại. [ 110 ] Tranh vẽ George Washington của Gilbert Stuart năm 1797Sau khi kết thúc nhiệm kỳ tổng thống và về hưu vào tháng 3 năm 1797, Washington quay trở về Mount Vernon với cảm xúc rất tự do. Ông dành ra nhiều thời hạn cho nông trại và nhiều việc làm thương mại khác trong đó có xưởng nấu rượu. Xưởng nấu rượu này cho ra lò một mẻ rượu tiên phong vào tháng 2 năm 1797. [ 111 ] Theo Chernow ( 2010 ) lý giải, những hoạt động giải trí nông trại của ông thì sinh lợi rất tốt đẹp. Những vùng đất xa ở biên cương phía Tây sinh lợi rất ít vì chúng thường bị người bản thổ Mỹ tiến công và những người lập nghiệp sống ở đó không chịu trả tiền thuê đất cho ông. Tuy nhiên hầu hết người Mỹ mặc định rằng ông thật sự rất giàu sang vì ” vẻ hào quang thịnh vượng và hùng vĩ ” nổi tiếng của nông trại Mount Vernon của ông. [ 112 ] Các sử gia ước tính gia tài của ông đáng giá khoảng chừng 1 triệu đô la Mỹ của năm 1799, tương tự khoảng chừng USD 18 triệu đô la của năm 2009. [ 113 ]Ngày 4 tháng 7 năm 1798, Washington được Tổng thống John Adams ủy nhiệm vào cấp bậc trung tướng và tổng tư lệnh tổng thể những quân đoàn lục quân đã được hoặc sẽ được tuyển mộ để Giao hàng một cuộc cuộc chiến tranh hoàn toàn có thể xảy ra trong tương lai với Pháp. Ông Giao hàng với tư cách là sĩ quan hạng sang của Lục quân Hoa Kỳ trong khoảng chừng thời hạn từ 13 tháng 7 năm 1798 và 14 tháng 12 năm 1799. Ông tham gia vào việc lập kế hoạch cho một lực lượng Lục quân Lâm thời để đối phó với bất kể tình hình khẩn cấp nào hoàn toàn có thể xảy ra nhưng ông không ra trận. Vị tư lệnh đứng thứ hai sau ông, Hamilton, là người trực tiếp chỉ huy lục quân. [ 114 ] Thứ năm ngày 12 tháng 12 năm 1799, Washington dành vài tiếng đồng hồ đeo tay trên sống lưng ngựa để kiểm tra nông trại của mình bị tuyết rơi, mưa đá và mưa băng – đến chiều tối hôm đó, ông ngồi ăn buổi tối mà không có thay quần áo ướt. Sáng thứ sáu, ông tỉnh giấc thấy đau cổ họng kinh hoàng ( có lẽ rằng viêm họng hay đau thanh quản cấp tính ) và cảm thấy càng thêm khan cổ khi ngày trôi qua. Vào khoảng chừng 3 giờ sáng thứ bảy, ông thức tỉnh vợ ông và nói rằng ông cảm thấy bệnh trong người. Bệnh tình ngày thêm trầm trọng cho đến khi ông mất tại nhà vào khoảng chừng 10 h tối thứ bảy ngày 14 tháng 12 năm 1799, thọ 67 tuổi. Lời sau cuối của ông là ” ‘ Tis well ” ( tạm hiểu là tốt lắm, tôi chết đau đớn nhưng tôi không sợ ). [ 115 ] [ 116 ]Khắp quốc tế, mọi người đều buồn bã vì cái chết của Washington. Napoleon ra lệnh 10 ngày tang lễ khắp nước Pháp ; tại Hoa Kỳ, hàng ngàn người vận quần áo tang trong nhiều tháng. [ 117 ] Để bảo mật thông tin sự riêng tư của họ, Martha Washington đốt hết những thư từ của ông bà viết cho nhau sau khi ông mất. Chỉ còn lại ba lá thư giữa hai người vẫn sống sót đến thời nay .
Ngày 18 tháng 12 năm 1799, lễ tang được tổ chức triển khai tại Mount Vernon. Ông được chôn cất tại nơi đây. [ 118 ]Với sự ủng hộ của vợ ông, Quốc hội Hoa Kỳ trải qua nghị quyết chung nhằm mục đích xây một tượng đài bằng cẩm thạch trong Tòa Quốc hội Hoa Kỳ để cất giữ thân xác ông. Tháng 12 năm 1800, Hạ viện Hoa Kỳ đưa một luật đạo tiêu tốn khoảng chừng USD 200.000 để kiến thiết xây dựng lăng mộ hình kim tự tháp có đáy rộng 100 bộ vuông ( 30 mét vuông ). Sự phản đối dự án Bất Động Sản này từ miền Nam đã vượt mặt luật đạo vì người miền Nam cảm thấy để xác của ông tại Mount Vernon là tốt nhất ( ông là người từ Virginia, một tiểu bang miền Nam vào thời đó ). [ 119 ]Năm 1831, để kỷ niệm sinh nhật lần thứ 100 của ông, một ngôi mộ mới được xây cho ông. Năm đó, có một thủ đoạn đánh cắp xác của ông đã được thực thi nhưng được chứng tỏ là không thành công xuất sắc. [ 120 ] Dù vậy, một ủy ban QH chung ( ủy ban của cả hai viện lập pháp ) vào đầu năm 1832 đã bàn thảo đến việc dời thân thể của Washington ra khỏi Mount Vernon để đưa đến một hầm mộ trong Tòa nhà Quốc hội do Charles Bullfinch xây vào thập niên 1820. Lại thêm một lần nữa, sự chống đối từ miền Nam tỏ ra rất kinh hoàng, do sự hiềm khích ngày càng sâu rộng giữa miền Nam và miền Bắc. Dân biểu Wiley Thompson của tiểu bang Georgia phát biểu về nỗi sợ hãi của người miền Nam khi ông nói :

Đưa hài cốt Washington kính yêu của chúng tôi tách rời khỏi nơi có hài cốt thân nhân và tổ tiên của ông từ Mount Vernon và ra xa khỏi tiểu bang nhà của ông để đem đặt trong thủ đô này, và rồi nếu có xảy ra sự tan rã liên bang này, thì hãy xem lúc đó hài cốt của Washington sẽ nằm trên một bến bờ xa lạ so với đất quê hương của ông.[121]

Điều này làm những cuộc bàn luận về việc di tán tro cốt của ông chấm hết, và ông được đưa vào ngôi mộ mới được thiết kế xây dựng tại đó vào ngày 7 tháng 10 năm 1837 với sự chủ trì của John Struthers từ thành phố Philadelphia. [ 122 ] Sau buổi lễ, cửa hầm mộ bên trong được đóng lại và chìa khóa mở ngôi mộ được quăng xuống sông Potomac. [ 123 ] Dân biểu Henry ” Light-Horse Harry ” Lee, một người bạn chiến đấu của ông thời Chiến tranh Cách mạng Mỹ, nổi tiếng qua những lời lẽ ca tụng Washington như sau : [ 124 ] Người tiên phong trong cuộc chiến tranh, người tiên phong trong tự do, và người tiên phong nằm trong lòng dân tộc bản địa, ông là người có 1 không 2 về đức tính khiêm nhường và trải qua những đoạn đời riêng tư. Lễ nghĩa, công bình, nhân đạo, ôn hòa, và thành thật ; trước sau như một, trang nghiêm, và uy nghi ; mẫu người của ông như đang soi sáng cho tổng thể những người quanh ông cũng như những hiệu ứng của mẫu hình này vẫn đang vĩnh cửu … Xuyên suốt chúng, cái xấu rúng động trước sự hiện hữu của ông và cái đẹp luôn cảm thấy có bàn tay giúp sức của ông. Đức tính cá thể thanh khiết của ông đã thắp sáng đức độ ship hàng công chúng của ông … Ông là một người đàn ông như vậy, người đàn ông mà vương quốc tất cả chúng ta đang thương tiếc .

William Safire, ed. Lend me your ears: great speeches in history (2004) p. 185

[125][126]Chân dung Washington năm 1751 của James Sharples được dùng trên con tem phát hành năm 1908 ,Lời lẽ ca tụng của Lee đã tạo ra chuẩn mực mà qua đó khét tiếng vượt bậc của Washington có ấn tượng thâm thúy trong ký ức của người Mỹ. Washington đã tạo ra nhiều tiền lệ cho chính phủ nước nhà vương quốc, và đặc biệt quan trọng là cho chức vụ tổng thống. Ông được gọi là ” cha già dân tộc bản địa ” khởi đầu kể từ năm 1778. [ 127 ] [ 128 ] [ 129 ] Sinh nhật của Washington ( được chào mừng trong ngày Lễ Tổng thống ), là một ngày nghỉ lễ liên bang tại Hoa Kỳ. [ 130 ]Trong năm chào mừng ” Hoa Kỳ 200 năm “, George Washington được vinh thăng lên cấp bậc Đại thống tướng theo nghị quyết chung của Quốc hội Hoa Kỳ ( xin xem Công luật 94-479 ), được trải qua vào ngày 19 tháng 1 năm 1976, có hiệu lực thực thi hiện hành vào ngày 4 tháng 7 năm 1976. [ 65 ] Hành động này đã nâng vị trí của Washington lên thành vị sĩ quan quân sự chiến lược hạng sang nhất trong lịch sử vẻ vang Hoa Kỳ .

Những câu chuyện mơ hồ về tuổi thơ của Washington gồm có câu chuyện cho rằng ông đánh lướt một đô la bằng bạc chạy băng qua sông Potomac ở Mount Vernon và rằng ông đốn ngã cây cherry của cha ông, và thừa nhận hành vi này khi bị tra hỏi; “Con không thể nói dối, ba à”. Giai thoại này lần đầu tiên được Parson Weems, người chuyên viết tiểu sử, tường thuật. Ông này đã phỏng vấn những người biết Washington lúc nhỏ. Phiên bản câu chuyện từ Weems được in ấn rộng khắp suốt thế kỷ 19, chẳng hạn như trong McGuffey Readers. Những người lớn có đầu óc đạo đức luôn mong muốn trẻ em học những bài học luân lý trong quá khứ lịch sử, đặc biệt từ những đại anh hùng quốc gia như Washington. Tuy nhiên sau năm 1890, các sử gia viện dẫn qua những phương pháp nghiên cứu khoa học để chứng thực từng câu chuyện, và họ đã không tìm được bằng chứng nào trong câu chuyện do Weems thuật lại. Vào năm 1904, Joseph Rodman ghi nhận rằng Weems đã đạo văn cho các câu chuyện khác về Washington từ các câu chuyện tiểu thuyết đã được xuất bản tại Anh Quốc; không ai tìm được một nguồn thay thế nào cho câu chuyện về cây cherry nhưng sự tín nhiệm của Weems thì đáng nghi ngờ.[131][132]

Các con tem tưởng niệm[sửa|sửa mã nguồn]

Hình của George Washington được in trên tiền của Hoa Kỳ trong đó có tiền giấy một đô la và tiền sắt kẽm kim loại 25 xu. Trên tem thư Hoa Kỳ, hình của Washington được in vô số lần và trong nhiều loại khác nhau. Hình ông có trên một trong số những con tem tiên phong do Bưu điện Hoa Kỳ phát hành vào năm 1847 cùng với hình của Benjamin Franklin. [ 125 ] Bắt đầu vào năm 1908, Bưu điện Hoa Kỳ phát hành trong thời hạn dài nhất một loạt tem thư trong lịch sử vẻ vang Bưu điện Hoa Kỳ khi phát hành bộ tem ” Washington-Franklin “. Đây là một bộ tem thư gồm có hơn 250 con tem có hình Washington và Franklin. Hình của Washington được in trên tem thư Hoa Kỳ nhiều hơn tổng thể những người Mỹ nổi tiếng khác cộng lại, kể cả Abraham Lincoln và Benjamin Franklin. [ 125 ]

Washington, phát hành năm 1862, loại 24 xu Washington, phát hành năm 1895, loại 2 xu Bộ tem Washington-Franklin năm 1917, loại 5 xu Bộ tem Washington-Franklin năm 1917, loại 7 xu Washington cầu nguyện ở Valley Forge, phát hành năm 1928, loại 2 xu

Các tượng đài và đài tưởng niệm[sửa|sửa mã nguồn]

Ngay sau khi thắng lợi trong cuộc cách mạng Mỹ, có nhiều lời ý kiến đề nghị xây đựng một tượng đài ghi công Washington. Sau khi ông mất, Quốc hội Hoa Kỳ ra lệnh thiết kế xây dựng một đài tưởng niệm tương thích tại Hà Nội Thủ Đô vương quốc nhưng quyết định hành động này bị đảo ngược khi đảng Cộng hòa nắm kiếm soát Quốc hội vào năm 1801. Các đảng viên Cộng hòa mất niềm tin vì Washington đã trở thành hình tượng của đảng Liên bang ; hơn thế nữa, những giá trị của chủ nghĩa cộng hòa có vẻ như không tương thích với ý tưởng sáng tạo thiết kế xây dựng những tượng đài dành cho những người có quyền lực tối cao. [ 133 ] Thêm chuyện cự cãi chính trị cùng với sự chia rẽ Nam-Bắc trong cuộc Nội chiến Hoa Kỳ đã ngăn cản việc triển khai xong tượng đài Washington mãi cho đến cuối thế kỷ 19. Đến thời gian đó, hình ảnh của Washington được xem là vị anh hùng vương quốc được cả hai miền Nam và Bắc tôn sùng nên những tượng đài của ông không còn là chuyện gây tranh cãi nữa. [ 134 ] Trước khi có tượng đài hình tháp nằm trên National Mall vào khoảng chừng vài thập niên trước đó, công dân của thành phố Boonsboro, Maryland đã thiết kế xây dựng đài tưởng niệm công cộng tiên phong để tưởng niệm Washington vào năm 1827. [ 135 ]Ngày nay, hình tượng và khuôn mặt của Washington thường được dùng như những hình tượng vương quốc của Hoa Kỳ. [ 136 ] Hình ảnh ông xuất hiện trên những loại tiền hiện thời trong đó có tiền giấy một đô la và tiền sắt kẽm kim loại 25 xu, và trên những loại tem thư của Hoa Kỳ. Ngoài việc hình ảnh ông xuất hiện trên những loại tem thư tiên phong do Bưu điện Hoa Kỳ phát hành năm 1847, [ 125 ] Washington cùng với Theodore Roosevelt, Thomas Jefferson, và Lincoln, được tạc tượng trên Đài tượng niệm Núi Rushmore. Tượng đài Washington, một trong số những khu vực nổi tiếng nhất của Mỹ, được xây để vinh danh ông. Tượng đài Quốc gia Tam điểm George Washington tại Alexandria, Virginia được thiết kế xây dựng giữa năm 1922 và 1932 với góp phần tự nguyện của tổng thể 52 cơ quan quản lý và điều hành địa phương của Hội Tam điểm tại Hoa Kỳ. [ 137 ] [ 138 ] Nhiều nơi và nhiều thực thể đã được đặt tên Washington để vinh danh ông. Tên Washington trở thành tên của Thành Phố Hà Nội vương quốc, Washington, D.C., một trong hai TP. hà Nội vương quốc trên quốc tế đã được đặt tên của một vị tổng thống Mỹ ( tên tổng thống Mỹ khác được đặt cho Hà Nội Thủ Đô của Liberia là Monrovia ). Tiểu bang Washington là tiểu bang duy nhất được đặt tên của một vị tổng thống Mỹ. [ 139 ] Đại học George Washington và Đại học Washington tại St. Louis được đặt tên ông cũng như Đại học Washington và Lee đã từng đổi thành Học viện Washington khi Washington quyên Tặng Kèm rất nhiều tiền cho trường này vào năm 1796. Đại học Washington tại Chestertown, Maryland ( do hiến chương tiểu bang Maryland xây dựng năm 1782 ) được Washington ủng hộ suốt cuộc sống mình bằng việc trao tặng 50 đồng tiền vàng Anh [ 140 ] và Giao hàng trong ban hội đồng đặt trách quan khách và quản lý và điều hành của trường cho đến năm 1789 ( khi Washington được bầu làm tổng thống ). [ 141 ] Vô số thành phố và thị xã Mỹ có một đường phố mang tên Washington .Quốc ấn của Liên minh miền nam Hoa Kỳ điển hình nổi bật có hình George Washington trên sống lưng ngựa, [ 142 ] trong tư thế tựa như như một tượng đá hình ông tại thành phố Richmond, Virginia. [ 143 ]Luân Đôn có một tượng đồng Washington, đây là một trong số 22 khuôn mẫu tượng đồng giống nhau. Dựa vào bức tượng bằng cẩm thạch bắt đầu do Jean Antoine Houdon điêu khắc và được đặt trong gian phòng hình tròn trụ của Tòa Quốc hội Tiểu bang ở Richmond, Virginia, bức tượng sao chép được Thịnh vượng chung Virginia trao tặng cho người Anh năm 1921. Bức tượng này đứng trước Phòng tọa lạc Quốc gia ( Luân Đôn ) trong Quảng trường Trafalgar. [ 144 ]

Viết lách và tài liệu của George Washington[sửa|sửa mã nguồn]

Việc sưu tầm và xuất bản trịnh trọng các tác phẩm viết lách và tài liệu của Washington được bắt đầu bằng tác phẩm tiền phong của Jared Sparks vào thập niên 1830 có tựa đề Life and Writings of George Washington (12 cuốn, xuất bản từ 1834–1837). The Writings of George Washington from the Original Manuscript Sources, 1745-1799 (1931–44) là một bộ sựu tập gồm có 37 cuốn do John C. Fitzpatrick biên tập. Bộ sưu tập này gồm có trên 17.000 lá thư và tài liệu và có thể tìm thấy tại đây Lưu trữ 2011-02-18 tại Wayback Machine.

Phiên bản ở đầu cuối in toàn chữ ( không có hình ảnh ) được Đại học Virginia mở màn xuất bản vào năm 1968, và đến nay đã có đến 52 cuốn được xuất bản và những cuốn nữa sẽ xuất bản. Bộ sưu tập này gồm có mọi thứ mà Washington viết hoặc do ông ký cùng với hầu hết thư từ ông nhận được. Một phần của bộ sưu tập này có tại đây .

Đời sống cá thể[sửa|sửa mã nguồn]

Cùng với mái ấm gia đình quen thuộc của vợ ông, Martha, có nói ở trên, George Washington có quan hệ thân mật với cháu trai và cũng là người thừa kế tên là Bushrod Washington, con trai của em trai John Augustine Washington của ông. Sau khi chú qua đời Bushrod trở thành một thẩm phán của Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ. Tuy nhiên mối quan hệ của George Washington với mẹ là bà Mary Ball Washington rõ ràng là có gì đó khó khăn vất vả và căng thẳng mệt mỏi. [ 145 ]Khi còn là một người trẻ tuổi, Washington có mái tóc đỏ. [ 146 ] [ 147 ] Có một truyền thuyết thần thoại dân gian cho rằng ông đội tóc giả như một kiểu thời trang vào thời đó. Sự thật Washington không có đội tóc giả ; thay vào đó ông rắc phấn bột vào tóc của mình, [ 148 ] [ 149 ] như được thấy trong một số ít bức họa trong đó có bức họa nổi tiếng nhưng dở dang của họa sỹ Gilbert Stuart. [ 150 ]Washington bị răng của mình hành hạ suốt cả cuộc sống. Ông mất chiếc răng trưởng thành tiên phong khi ông 22 tuổi và chỉ còn lại 1 chiếc khi ông trở thành tổng thống. [ 151 ] John Adams công bố rằng Washington mất răng vì ông dùng nó để cắn hạt Brasil nhưng những sử gia tân tiến cho rằng chính dioxide thủy ngân mà ông uống để trị bệnh như đậu mùa và sốt rét có lẽ rằng đã góp thêm phần vào việc làm rụng răng của ông. Ông được làm một vài bộ răng giả, bốn trong số đó do một nha sĩ có tên là John Greenwood. [ 151 ] Không như công chúng nghĩ, những bộ răng giả này không phải làm bằng gỗ. Bộ răng được làm cho ông khi ông trở thành tổng thống là làm bằng ngà voi quý hiếm và ngà hà mã, giữ chặt lại bằng niềng vàng. [ 152 ] Vấn đề của răng đã làm cho Washington thường hay đau răng nên ông phải dùng cồn thuốc phiện. [ 153 ] Nỗi đau đớn vì chứng đau răng hoàn toàn có thể được thể hiện rõ ràng trong nhiều bức hình được họa khi ông vẫn còn tại chức, [ 153 ] trong đó phải kể đến bức hình được sử dụng trên tờ giấy bạc USD 1 đô la Mỹ. [ 150 ] [ Ghi chú 4 ]

Vấn đề người nô lệ[sửa|sửa mã nguồn]

Sau cái chết của cha năm 1743, cậu bé George Washington 11 tuối thừa kế gia tài gồm 10 người nô lệ. Vào lúc ông kết hôn với Martha Custis năm 1759, cá thể ông làm chủ tối thiểu 36 nô lệ ( vợ ông thừa kế và mang đến Mount Vernon một số ít nô lệ của chồng trước quá cố, ít nhất là 85 người ). Ông dùng gia tài phong phú của vợ để mua thêm đất, tăng gấp ba lần diện tích quy hoạnh đồn điền, và thêm nhiều nô lệ để canh tác đồn điền. Năm 1774, ông trả thuế đánh trên 135 nô lệ ( không tính nô lệ của vợ ông được thừa kế từ người chồng tiên phong quá cố của bà ). Lần mua nô lệ sau cuối của ông là vào năm 1772 dù sau này ông có nhận một số ít nô lệ để trừ nợ. [ 154 ] Washington cũng dùng những người da trắng di cư làm người giúp việc gia đính để trả nợ di dân ; tháng 4 năm 1775, ông đã trả tiền thưởng để nhận lại hai người da trắng giúp việc nhà sau khi hai người này bỏ trốn. [ 155 ]

Một sử gia tuyên bố rằng Washington ước mong những lợi ích vật chất từ việc làm chủ nô lệ và muốn cho gia đình vợ của ông có một tài sản kế thừa thịnh vượng.[156] Trước Cách mạng Mỹ, Washington không bài tỏ vấn đề đạo đức gì về chủ nghĩa nô lệ nhưng vào năm 1786, Washington viết cho Robert Morris như sau “Không ai mong muốn chân thành hơn tôi là thấy một kế hoạch được thông qua nhằm mục đích bãi bỏ chế độ nô lệ”.[157] Năm 1778, ông viết thư cho người quản lý của ông ở đồn điền Mount Vernon rằng ông muốn “bỏ hết người da đen”. Duy trì một dân số nô lệ lớn và ngày càng già tại Mount Vernon thì không có lợi ích kinh tế. Tuy nhiên Washington không thể bán những “nô lệ thừa kế” của vợ (dower slaves) một cách hợp pháp, và vì những nô lệ này đã liên-hôn với các nô lệ của chính ông nên ông cũng không thể bán nô lệ của mình với lý do nếu ông bán nô lệ của mình thì ông gián tiếp làm cho gia đình họ ly tán.[158]

Lúc làm tổng thống, Washington đưa 7 nô lệ đến Thành phố Thành Phố New York năm 1789 để làm người giúp việc nhà tiên phong cho tổng thống. Sau khi thủ đô hà nội vương quốc chuyển đến Philadelphia năm 1790, ông đưa 9 nô lệ đến thao tác trong dinh tổng thống. Lúc ông mất, có 317 nô lệ thao tác tại Mount Vernon trong số đó Washington làm chủ 123 người, 154 người là ” nô lệ thừa kế ” của vợ và 40 người được một người hàng xóm mướn. [ 159 ] Dorothy Twohig cho rằng Washington đã không lên tiếng công khai minh bạch chống lại chủ nghĩa nô lệ vì ông không muốn tạo sự chia rẽ trong nước cộng hòa mới xây dựng bằng một yếu tố rất nhạy cảm và gây chia rẽ lúc bấy giờ. [ 160 ] Washington quỳ gối cầu nguyện, hành lang cửa số tranh kính tại Phòng nguyện Quốc hội, Điện CapitolWashington là một thành viên của Giáo hội Anh giáo, sau này gọi là Giáo hội Giám nhiệm, ” có vị thế được thiết lập ” tại tiểu bang Virginia ( điều đó có nghĩa là tiền thuế được dùng để trả cho những vị chức sắc nhà thời thánh ). Ông là một thành viên ship hàng trong ban điều hành quản lý Nhà thờ Christ tại Alexandria, Virginia và Nhà thờ Pohick gần nhà của ông trong đồn điền Mount Vernon cho đến khi cuộc chiến tranh khởi đầu ; tuy nhiên giáo xứ này là một đơn vị chức năng của chính quyền sở tại địa phương và giáo xứ này phần đông lo những việc làm dân sự như đường sá và giảm nghèo. [ 161 ]Theo sử gia Paul F. Boller Jr., trong thực tiễn mà nói Washington là một người theo thuyết thần giáo tự nhiên, có niềm tin sâu rộng vào ” Sự quan phòng của Trời ” hay cao hơn là ” Ý Trời ” bắt nguồn từ một ” Đấng Tối cao ” trấn áp những sự kiện của loài người và như trong thần học Calvin thì tiến trình lịch sử dân tộc đi theo một quy mô trật tự hơn chỉ là sự vô tình. [ 162 ] [ 163 ] Năm 1789, Washington công bố rằng ” Đấng phát minh sáng tạo Vũ trụ ” đã tích cực can thiệp về phía Cách mạng Mỹ. Tuy nhiên, theo Boller, Washington chưa khi nào tìm cách cá thể hóa quan điểm tôn giáo của chính mình hay bày tỏ sự ngưỡng mộ nào tới góc nhìn tốt đẹp của những đoạn văn Kinh thánh. Boller cho rằng ” những lời bóng gió về tôn giáo của Washington trọn vẹn thiếu chiều sâu cảm hứng ” [ 164 ] Về góc nhìn triết lý, ông mê hồn và chọn triếc lý Stoic của La Mã cổ đại. Triết lý này coi trọng đức hạnh và nhân bản và hoàn toàn có thể sánh cao bằng thuyết thần giáo tự nhiên. [ 165 ]Trong một lá thư gởi George Mason năm 1785, Washington viết rằng ông không phải trong số những người bị cảnh báo nhắc nhở bởi một luật đạo ” bắt người ta phải trả tiền để ủng hộ tôn giáo mà họ theo ” nhưng cảm thấy rằng ” không khôn ngoan ” để trải qua một luật đạo như vậy, và mong ước rằng nó đã chưa từng được ý kiến đề nghị vì tin rằng nó sẽ làm náo động đời sống yên ổn của công chúng. [ 166 ]Washington thường tháp tùng vợ đến lễ nhà thời thánh ; tuy nhiên, không có ghi chép nào nói về việc ông hiệp lễ ( nhận lễ ban thánh thể ). Ông thường hay rời lễ nhà thời thánh trước khi hiệp lễ — cùng với những người không hiệp lễ khác. Đến khi bị một mục sư quở trách, ông thôi không tham gia những buổi thánh lễ vào những ngày chủ nhật. [ 167 ] Khi làm tổng thống, ông khuyến khích mọi người khi ông được người ta thấy tham gia thánh lễ tại vô số những nhà thời thánh trong đó có những nhà thời thánh Trưởng lão, Quaker và Công giáo để chứng tỏ sự ủng hộ đại thể của ông cho tôn giáo. [ 168 ] Washington nổi tiểng rộng lượng. Ông tham gia nhiều sự kiện từ thiện và Tặng Kèm tiền cho những trường, những ĐH và cho người nghèo. Là công dân số 1 của Philadelphia, Tổng thống Washington đứng vị trí số 1 trong công cuộc phân phối từ thiện cho những quả phụ và trẻ mồ côi trong thành phố Hà Nội Thủ Đô bị dịch sốt vàng hoành hành vào năm 1793. [ 169 ]

Michael Novak và Jana Novak cho rằng đây có thể là “ý định của Washington khi duy trì sự mơ hồ có chủ ý (và sự riêng tư cá nhân) liên quan đến nhận thức tôn giáo sâu thẳm nhất của ông, để cho mọi người Mỹ, cả thời đó và mãi sau này, có thể cảm thấy tự ý để tiếp cận ông bằng cách riêng của mình, cũng như có thể cảm thấy mình là thành viên đầy đủ của một nền cộng hòa mới, bình đẳng với mọi người khác”.[170] Họ kết luận: “Ông được dưỡng dục trong Giáo hội Giám nhiệm mà ông luôn thuộc về; và quan điểm của tôi [sic] là ông tin vào các giáo lý nền tảng của Kitô giáo như vẫn được dạy trong Giáo hội, theo cách hiểu của ông; nhưng trong đó không có một chút sự bất khoan dung hay thiếu tôn trọng nào với các niềm tin và cách thức thờ phượng của các Kitô hữu thuộc hệ phái khác.”[171]

Thành viên Hội Tam Điểm[sửa|sửa mã nguồn]

Năm 1752 Washington được thu nhận vào Hội Tam Điểm. [ 172 ] Trong lễ nhậm chức tổng thống năm 1789, Đại sư phụ chi hội Thành Phố New York đã chủ trì lễ tuyên thệ nhậm chức của ông. Ngày 18 tháng 9 năm 1793, ông đặt viên đá góc của Tòa nhà Quốc hội Hoa Kỳ có mang tín hiệu Đại sư phụ Hội Tam Điểm. Washington kính trọng cao độ so với nội quy của hội và thường hay ca tụng nó nhưng ông ít khi tham gia những buổi họp của chi hội. Ông bị hấp dẫn bởi sự tận tụy của trào lưu so với những nguyên tắc khai sáng ; những chi hội Mỹ không san sẻ triển vọng chống tăng lữ mà đã khiến cho những chi hội tại châu Âu bị tăm tiếng [ 173 ]

Gia đình riêng[sửa|sửa mã nguồn]

George Washington là con đầu của ông Augustine Washington ( 1694 – 1743 ) với vợ hai là bà Mary Ball Washington ( 1708 – 1789 ). Trước khi tái giá, ông Augustine Washington đã có bốn con với vợ đầu Jane Butler, trong đó có hai người chết lúc còn trẻ. Ông Augustine và bà Mary đẻ 6 người con, trong đó người con út mất ngay lúc 1 tuổi. Do đó, George Washington có toàn bộ bốn anh chị cùng cha khác mẹ và 5 em ruột .

Anh chị cùng cha khác mẹ
  1. Butler Washington (1716)
  2. Lawrence Washington (1718–1752)
  3. Augustine Washington II (1720–1762)
  4. Jane Washington (1722–1735)
Em ruột
  1. Elizabeth Washington (1733–1797)
  2. Samuel Washington (1734–1781)
  3. John Augustine Washington (1736–1787)
  4. Charles Washington (1738–1799)
  5. Mildred Washington (1739–1740)
  1. ^ Ngày 6 tháng 4 là ngày Quốc hội kiểm phiếu của Cử tri đoàn và công nhận ông là tổng thống. Ngày 30 tháng 4, Washington chính thức tuyên thệ nhậm chức .
  2. ^ Các ghi chép đương thời đã sử dụng lịch Julian kiểu cũ và lịch truyền tin để liệt kê những năm, ghi lại ngày sinh của ông là ngày 11 tháng 2 năm 1731. Đạo luật Lịch Anh ( Lịch mới ) 1750 được thực thi vào năm 1752 đã đổi khác giải pháp xác lập niên đại chính thức của Anh thành lịch Gregorian với thời gian khởi đầu năm là ngày 1 tháng 1 ( đó là ngày 25 tháng 3 ). Những biến hóa này dẫn đến những ngày được dời về 11 ngày và trước một năm so với những ngày trong khoảng chừng từ ngày 1 tháng 1 đến ngày 25 tháng 3. Để biết thêm cụ thể, xem Ngày trong lịch cũ và lịch mới

Liên kết ngoài[sửa|sửa mã nguồn]

  1. ^

    Chẳng hạn, Ellis và Ferling không bàn về thái độ này khi nói về sự phục vụ của Washington trong Chiến tranh chống người bản thổ và Pháp, và đặc biệt gần như đã bỏ mất những phần nói về những kinh nghiệm tiêu cực của ông khi xử sự với Quốc hội Lục địa trong suốt cuộc Cách mạng. Xem Ellis, His Excellency: George Washington (2004), p. 218, Ferling, The Ascent of George Washington: The Hidden Political Genius of an American Icon (2010), pp. 32–33,200,258–272,316. Don Higginbotham cho rằng lời chủ trương chính thức đầu tiên của Washington về một chính phủ trung ương mạnh là vào năm 1783 (Higginbotham, George Washington: Uniting a Nation (2004), p. 37).

  2. ^ President of the United States in Congress Assembled” (tạm dịch: Tổng thống hay Chủ tịch Hoa Kỳ tại Quốc hội nhóm họp). Viên chức này không có quyền lực hành chính nhưng chức danh có các từ tiếng Anh tương tự đã khiến cho một số người lầm tưởng rằng khi Washington làm tổng thống thì Hoa Kỳ đã từng có tổng thống trước đó.[94]Dưới Hiến pháp Hợp bang, Quốc hội gọi viên chức chủ tọa của mình là ” ” ( tạm dịch : Tổng thống hay quản trị Hoa Kỳ tại Quốc hội nhóm họp ). Viên chức này không có quyền lực tối cao hành chính nhưng chức vụ có những từ tiếng Anh tựa như đã khiến cho một số ít người lầm tưởng rằng khi Washington làm tổng thống thì Hoa Kỳ đã từng có tổng thống trước đó .
  3. ^ Theo mạng lưới hệ thống có vào thời đó, mỗi đại cử tri bỏ hai lá phiếu. Người nào có nhiều phiếu nhất thì trở thành tổng thống và người tiếp nối trở thành phó tổng thống. Tất cả những đại cử tri trong những cuộc bầu cử tổng thống năm 1789 và 1792 đã bỏ một phiếu của mình cho Washington ; vì vậy người ta nói rằng ông đã được nhất trí bầu làm tổng thống .
  4. ^
    Stuart say mê bức tượng Washington của nghệ nhân Pháp Jean-Antoine Houdon, có lẽ vì nó dựa trên khuôn mặt thật và vì thế rất đỗi chính xác. Stuart giải thích rằng “Khi tôi vẽ chân dung ông, ông đang có một bộ răng giả gắn trong hàm và nó đã khiến cho miệng và phần dưới khuôn mặt của ông có nét co lại rất dễ nhận thấy. Bức tượng bán thân mà nghệ nhân Houdon tạc ra không bỏ sót khuyết điểm này. Tôi muốn thấy ông trông giống như vậy như lúc đó”.[153]

    Viện Smithsonian có nói trong “The Portrait – George Washington: A National Treasure” rằng:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *