Nghiệp Là Gì?

NGHIỆP LÀ GÌ?
Thích Đạt Ma Phổ Giác

hỏi đáp Phật Pháphỏi đáp Phật PhápPhật tử chùa Thiên Khánh hỏi: Kính thưa thầy, trong nhà Phật có từ ngữ nghiệp, vậy nghiệp là gì? Nghiệp phát khởi từ đâu? Và tu có thể chuyển được nghiệp xấu? Xin thầy chỉ dạy.

Bạn đang đọc: Nghiệp Là Gì?

Thầy vấn đáp : Nghiệp nói cho đủ là nghiệp quả báo ứng, tức đã gây nhân thì có tác dụng tương ứng, và quả đến sớm hay muộn khi hội đủ nhân duyên, hội đủ điều kiện kèm theo. Nghiệp là năng lượng, là hành vi từ những tâm lý rồi phát xuất ra lời nói có cố ý, cố tâm, được lặp đi lặp lại nhiều lần, lâu ngày trở thành thói quen. Chính thói quen đó có sức mạnh chi phối, hấp dẫn tất cả chúng ta làm theo. Nói đến nghiệp là nói đến sự toàn quyền quyết định hành động của tất cả chúng ta, không ai hoàn toàn có thể ban phước giáng họa và định đoạt, sắp xếp, mà chính ta là gia chủ ông của bao điều họa phúc. Nghiệp là những hành vi có chủ ý, sẽ đưa đến những quả báo tương ứng trong hiện tại và tương lai. Nghiệp nói cho đủ gọi là nghiệp quả báo ứng được tạo ra từ thân, miệng, ý của chính mình. Bởi vì nghiệp nhân chúng ta đã gây thì nghiệp quả phải đến chỉ sớm hay muộn mà thôi. Là người Phật tử chân chính, tất cả chúng ta phải thận trọng trong từng ý nghĩ lời nói, cho đến hành vi do mình tạo ra trong từng phút, từng giây … Ta phải liên tục xem xét, quán chiếu, soi sáng lại chính mình để không vấp phải lỗi lầm đáng tiếc. Nghiệp là thói quen huân tập tạo thành sức mạnh chi phối toàn bộ mọi hoạt động và sinh hoạt trong đời sống của con người, từ khi mở mắt chào đời, cho đến khi nhắm mắt và những đời sống tiếp nối. Nếu người Phật tử tu mà không hiểu rõ về nghiệp thì khó mà ứng dụng tu hành để đạt được tới chỗ an nhàn, niềm hạnh phúc toàn vẹn. Chính tất cả chúng ta là chủ nhân tạo nghiệp, và cũng chính tất cả chúng ta là gia chủ chịu thọ quả báo. Chúng ta thừa nhận nghiệp do mình tạo ra, được sinh ra từ nghiệp, và bị nghiệp trói buộc trở lại. Bởi nghiệp là hành vi, là thói quen, nên tất cả chúng ta hoàn toàn có thể đổi khác được, chỉ cần mọi người cố gắng nỗ lực, nỗ lực và kiên trì, kiên cường. Chữ nghiệp trong nhà Phật không có nghĩa một chiều, hễ nói nghiệp thì phải là điều xấu, điều ác. Kỳ thật, nghiệp cũng có xấu và cũng có tốt, nghiệp cũng có nghiệp thiện và nghiệp ác. Nghiệp tuy không có hình tướng đơn cử, nhưng nghiệp có năng lực chi phối sai sử làm cho con người khốn khổ và si dại vì nó. Báo là đền trả một cách công minh và xứng danh, không thiên vị, không rơi lệch, không tiêu mất. Ai có cố ý, cố tâm hành vi hoặc tốt, hoặc xấu sẽ gặt quả một cách bình đẳng. Nghiệp đã gieo dù trăm kiếp, ngàn đời vẫn không mất, khi hội đủ nhân duyên quả báo hoàn tự hiện. Ta lo ngại làm thế nào cho có thật nhiều tiền và tìm đủ mọi cách bảo bọc, che chở cho những người quen thuộc mà quên rằng, những gì ta đang làm đến khi chết không mang theo được một thứ gì dù là cái nút áo cũng bị cắt lại. Xưa có một mái ấm gia đình nọ, người vợ thì sống hiền lương đạo đức, biết bổn phận và nghĩa vụ và trách nhiệm, siêng năng thao tác, nuôi dạy con cháu đàng hoàng, ngược lại ông chồng thì suốt ngày bê tha, rượu chè, cờ bạc. Mỗi lần ông cờ bạc thua về nhà là ông kiếm chuyện chửi mắng, đánh đập để bà phải xì tiền ra đưa cho ông. Con cái, người thân trong gia đình, láng giềng, hàng xóm, ai thấy cũng đau lòng, vướng mắc tại sao bà không chịu ly dị cho rồi, cứ để ông hành hạ khổ sở như vậy ? Nhưng khi hỏi bà thì bà nói không hề ly dị vì bà còn thương, sợ ông khổ. Có nhiều mái ấm gia đình có những đứa con ngỗ nghịch, bất hiếu, phá gia sản, cầm đồ nhà cửa, làm hại đủ thứ. Vậy mà mái ấm gia đình vẫn thương, không hề từ bỏ, vì cha mẹ có cái nghiệp riêng với con cái. Để thấy cái nghiệp riêng của người, mình là kẻ ngoài cuộc không có nghiệp đó thì không hề đồng ý, không chịu nổi. Còn người đã có nghiệp, có nợ nần với nhau, dù bị chửi mắng, đánh đập, phá phách, đối xử tàn tệ, người ta vẫn gật đầu chung sống, không hề xa rời nhau được. Như vậy, nếu biết được mỗi người có cái nghiệp riêng thì tất cả chúng ta có thái độ sống rất là dung hòa, không vướng mắc, không trách cứ những thực trạng khó khăn vất vả, rắc rối mà người trong cuộc không hề xử lý dứt khoát được, vì nghiệp riêng của họ. Cho nên, nghiệp theo ta như bóng với hình từ đời này sang kiếp nọ, đến khi hết nợ nần với nhau mới thôi. Ấy thế mà, đa phần tất cả chúng ta lại hay quên lãng mà giống như ông trưởng giả, chỉ lo ngại, chăm sóc đến ba bà vợ trước, chờ khi quả khổ đến mới than vãn, trách móc, đổ thừa tại, bị, thì, là …, rồi kêu Phật trời cứu cho. Trời Phật nào giúp cho ta được chỗ này, bụng làm thì dạ chịu chứ cầu cứu ai thế cho mình được dù là thân thương như cha mẹ. Ta có niềm tin, ta có hiểu biết, ta có quán chiếu, ta có trái tim, mà không ai chịu vận dụng để thừa kế cái tinh hoa đó, ta cứ suốt ngày chạy theo công danh sự nghiệp sự nghiệp, mái ấm gia đình, người thân trong gia đình, cho đến khi ra đi chỉ mang theo nghiệp tốt hoặc xấu mà thôi. Tốt thì đi ba đường trên hưởng phước báo cõi trời, người và thần A Tu La, xấu thì bị đọa ba đường dưới âm ti, quỷ đói và súc sinh, chịu nhiều ngu si và khổ đau vô cùng. – Biệt nghiệp là nghiệp riêng của từng cá thể chúng sinh. Cộng nghiệp là nghiệp chung của nhiều chúng sinh. Cùng sinh ra trong một mái ấm gia đình, sống chung một quốc gia, nói cùng một ngôn từ, người thích cờ bạc thì chỉ muốn giao du với người chơi cờ bạc, còn kẻ ham rượu chè thì lân cận ăn chơi với người uống rượu. Người thích đi chùa tụng kinh niệm Phật thì kết bạn với người đi chùa tụng kinh niệm Phật. Như vậy, cộng nghiệp đưa đẩy con người thân cận, kết bạn với nhau và biệt nghiệp khiến tất cả chúng ta có dáng mạo, tánh tình, năng khiếu sở trường và trí tuệ khác nhau. – Nghiệp : là dịch nghĩa chữ Karma tiếng Phạn, chỉ hành vi tạo tác được lập đi lập lại nhiều lần lâu ngày trở thành thói quen của mỗi người. Nghiệp có nghiệp thiện, nghiệp ác, nghiệp chung, nghiệp riêng, định nghiệp và bất định nghiệp … Nghiệp thiện là hành vi lành đem lại sự an vui niềm hạnh phúc cho toàn bộ chúng sinh. Nghiệp ác là hành vi dữ làm đau khổ cho toàn bộ chúng sinh. Định nghiệp là hành vi lành hay dữ có chủ tâm của ý thức mà tạo thành nghiệp quyết định hành động. Bất định nghiệp là hành vi tốt hay xấu mà không có ý thức cố tâm, nên thành nghiệp không quyết định hành động ( như người bệnh tinh thần ). b-Báo : là đền trả một cách công minh, không sai chạy, không tiêu mất khi đủ nhân duyên. Báo chia làm ba thứ : hiện báo, sinh báo và hậu báo. – Hiện báo là quả báo trong hiện tại, do những hành vi tốt hay xấu mình đã làm ra. – Sinh báo là quả báo mình phải chịu trong đời sau, do hành vi tốt hay xấu của ba nghiệp, đến đời sau mới chịu quả báo. – Hậu báo là qua nhiều đời kiếp mới chịu quả báo. Tu là chuyển nghiệp : Người đã tạo nghiệp thì phải nhận quả báo tương ứng. Nhưng nếu người đó biết ăn năn, tu tập và làm những nghiệp thiện để bù đắp lại thì quả báo sẽ xoay chuyển, hoàn toàn có thể giảm nhẹ đi. Thế do đó Phật nói tu là chuyển nghiệp. Từ lâu, tất cả chúng ta thường nghe nói gieo nhân nào thì chịu quả nấy, có nghĩa là ai tạo nhân gì thì phải thọ quả báo đúng như vậy, như trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu. Nhưng, nếu trước kia khi chưa biết tu ta đã lỡ gây nhân xấu ác, thì giờ đây tất cả chúng ta tu có được lợi íchgì, vì nhân nào quả nấy ? Tu là để chuyển hóa nỗi khổ niềm đau, thành an vui niềm hạnh phúc, nếu gây nhân nào phải chịu quả nấy thì tu làm thế nào hết khổ ? Nếu tất cả chúng ta hiểu theo nghĩa đơn thuần, thường thì thì sẽ thối Bồ-đề tâm, vì có tu cũng chẳng chuyển được quả xấu. Lý nhân quả của đạo Phật rất phong phú và phức tạp, nhưng không cố định và thắt chặt một chiều mà hoàn toàn có thể đổi khác được, tùy theo năng lực tu của tất cả chúng ta.

Trong Kinh A Hàm Phật dạy: “Người gây nhân bất thiện, trước hoặc sau họ biết tu thân, tu giới, tu tâm thì quả sẽ đổi thay. Nếu người gây nhân bất thiện mà không biết tu thân, tu giới, tu tâm thì gây nhân nào sẽ thọ quả nấy. Đó là nhân nào quả nấy và gây nhân mà biết chuyển nghiệp thì quả cũng đổi thay”.

Nói xong, Phật đưa ra một ví dụ để chứng tỏ nhân quả xấu hoàn toàn có thể đổi khác được, một nắm muối nếu hòa tan trong ly nước lạnh thì ly nước ấy sẽ mặn không hề uống được. Cũng nắm muối đó, nếu hòa tan trong bình nước lớn có sức chứa khoảng chừng hơn trăm lít, thì nước trong bình sẽ uống được, nhưng vị nước hơi mặn mặn. Và nếu nắm muối đó được hòa tan trong một ao nước lớn gấp năm mười lần bình kia, nước sẽ không còn mặn, tất cả chúng ta hoàn toàn có thể dùng xài thông thường. Nhân xấu ác là dụ cho vị mặn của nắm muối hòa tan trong ly nước nhỏ thì quả cũng mặn không giải khát được. Nếu nhân mặn của mắm muối hòa tan trong bình nước lớn hơn gấp trăm lần thì vị mặn sẽ bị loãng ra, nước hoàn toàn có thể tạm dùng giải khát được. Nếu nhân mặn của mắm muối hòa tan trong ao nước lớn, thì nắm muối không thấm vào đâu, nước hoàn toàn có thể dùng xài thông thường. Cũng lại như vậy, người mà không biết tu thân, tu giới, tu tâm khi tạo nhân xấu ác thì trả quả ác nguyên vẹn dụ như nắm muối được hòa tan trong ly nước nhỏ, do tại lượng muối và nước tương đương nên không giải khát được. Nếu người biết tu thân, tu giới thì dụ như nắm muối tan trong bình nước lớn, tuy có chút vị mặn nhưng cũng hoàn toàn có thể tạm dùng qua ngày được. Còn nếu tất cả chúng ta biết tu thân, tu giới, tu tâm dụ như nắm muối được hòa tan trong ao nước to, bởi muối quá ít so với lượng nước quá nhiều, nên tất cả chúng ta hoàn toàn có thể dùng xài thông thường. Chính thế cho nên, khi lỡ làm ác mà tất cả chúng ta biết tu thân, thì nhân quả xấu, sẽ được chuyển mà không thọ đúng như khi gieo nhân. Nếu khi gây nhân ác tất cả chúng ta biết tu thân, tu giới thì sẽ chuyển nghiệp thọ quả báo nhẹ hơn. Còn khi gây nhân ác mà biết tu thân, tu giới, tu tâm thì gần như chuyển quả xấu trọn vẹn. Cho nên tu là chuyển nghiệp, là chuyển hóa khổ đau thành an vui, niềm hạnh phúc. Nếu hiện tại mà tất cả chúng ta tu vẫn trả quả xấu như cũ, thì tu như vậy có quyền lợi gì ? Cho nên tất cả chúng ta phải ghi nhận, tu hoàn toàn có thể chuyển quả xấu, tuỳ theo năng lực tu nhiều hay ít mà quả sẽ đổi khác. Khi biết tu thì quả liền chuyển, không cố định và thắt chặt như mọi người thường lầm tưởng số phận đã an bài, không hề biến hóa được. Vậy thế nào là tu thân, tu giới, tu tâm ? Tu thân là nơi thân này không làm những việc xấu ác, toàn bộ mọi việc xấu ác dù lớn hay nhỏ tất cả chúng ta đều phải tránh, còn việc gì có quyền lợi cho nhiều người thì ta phải cố gắng nỗ lực làm, như vậy là ta biết tu thân. Tu thân chỉ đơn thuần là như vậy, ai cũng hoàn toàn có thể tu được. Còn tu giới là sao ? Người Phật tử tại gia, sau khi thọ giới quy y rồi, Phật dạy phải giữ tối thiểu từ một giới cho đến năm giới :

1- Không sát sinh hại vật: Trước tiên là không được giết người, vì ai cũng tham sống sợ chết, nếu giết người thì mạng phải đền mạng theo luật pháp xã hội. Đó là lẽ công bằng về nhân quả giết hại.

Ngoài ra, chúng ta phải hạn chế tối đa đối với những con vật lớn như trâu bò heo chó gà vịt…. cho đến khi nào ta giữ được hoàn toàn, vì giới này chủ yếu là cấm người xuất gia, còn người tại gia chính yếu là không được giết người.

Giết hại sẽ thành tội bằng ba cách : Một là tự tay mình giết. Hai là xúi bảo người khác giết. Ba là hoan hỷ vui tươi khi nghe thấy người khác giết hại. Như thế là phạm tội sát sinhhại vật. Vì tự tay tất cả chúng ta giết là thân tạo nghiệp xấu ác, xúi bảo người giết là miệng tạo nghiệp xấu ác, khi nghe thấy người khác giết, tất cả chúng ta sinh tâm vui mừng là ý tạo nghiệp ác, nên Phật chế giới để giúp quý Phật tử không phạm tội giết hại.

2- Không được giam tham trộm cướp lường gạt của người khác: Từ một cây kim cho tới ngọn cỏ nếu không được sự cho phép của người mà ta tự lấy là phạm tội trộm cướp. Trộm là lén lấy, cướp là công khai giành giựt lấy trước mặt mọi người. Cho nên trộm hay cướp giựt, hoặc lừa gạt để mà lấy, cho đến trốn thuế cũng đều gọi là trộm cướp.

3- Không tà dâm: Người Phật tử khi lớn khôn có quyền lấy vợ lấy chồng theo luật phápnhà nước cho phép tuổi từ 18 trở lên, nếu dưới 18 tuổi mà tự ý lấy nhau là phạm luật sẽ bị tội, tùy theo mức độ nặng nhẹ mà có biện pháp xử lý thích hợp.

Nếu sau khi lập mái ấm gia đình rồi mà mình còn đi ngoại tình với người khác là phạm tội tà dâm. Vì đó là nguyên do gây mất niềm hạnh phúc mái ấm gia đình người khác, làm cho mái ấm gia đình tan vỡ, là nhân gây đau khổ cho mình và mái ấm gia đình người, chính vì lòng từ bi thương xót tất cả chúng ta mà Phật cấm.

4- Không nói dối hại người: Nói dối có bốn trường hợp phạm tội.

Chuyện có nói không, chuyện không nói có, cốt để lừa gạt lấy tiền của người khác. Nói lời nặng nề hoặc mắng chửi, vu oan giá họa cho người. Dùng lời nói ngọt ngào để dụ dỗngười khác. Nói đâm thọc làm cho đôi bên bất hòa thù oán nhau, đến người này nói xấungười kia và ngược lại. Đó là những trường hợp nói dối thì phạm tội theo luật nhân quả công minh. Nếu chúng tanói dối để giỡn chơi, hoặc để trấn an người đang bệnh khổ, hoặc để cứu mạng người thì không phạm tội.

5- Không uống rượu say sưa dẫn đến mất lý trí hiếp dâm người là có tội: ngoài ra các thứ như á phiện, xì ke, ma túy đều không nên dùng, vì nó là  nhân sinh ra bệnh hoạn, bị nghiện không bỏ được, làm cho hao tài tốn của, hủy hoại tài sản một cách nhanh chóng, mất hết lý trí sáng suốt và có thể trong phúc chốc tạo tội trộm cắp hay cướp giựt của người khác để thỏa mãn cơn ghiền. Nhưng, nếu vì lý do bệnh tật, bác sĩ cho phép uống thuốc rượu để trị bệnh thì không phạm giới.

Phật dạy : Người Phât tử chân chính phải giữ gìn năm giới vì lòng từ bi, sợ tất cả chúng ta vi phạm thì bị quả báo xấu ác, làm khổ đau cho mình và người khác. Cho nên, nếu ai giữ tròn năm giới thì sẽ được an vui, niềm hạnh phúc ngay tại đây và giờ đây. Đó là tất cả chúng ta biết tu giới. Vậy, tất cả chúng ta tu tâm như thế nào ? Tâm ở đây có hai phần tâm vọng và tâm chơn. Tâm vọng là chỉ cho mọi ý niệm xấu ác như tham lam, sân hận, si mê, ganh ghét tật đố … Tu tâm có nghĩa là chuyển hóa những tâm miệm xấu ác trở về cái gốc khởi đầu là tâm Phật như như. Tham thì ai cũng có, và có nhiều loại như tham danh, tham lợi, tham tài, tham sắc, tham nhà hàng, tham ngủ nghỉ … Ăn uống là nhu yếu hằng ngày không hề thiếu của con người, nếu ăn dở quá tất cả chúng ta sẽ không vui, nếu ăn không no thì ta cũng không chịu, ăn thì muốn cho ngon miệng và cho no đủ. Ngủ thì phải ngủ cho đủ giấc, nếu bắt ta dậy sớm để thao tác thì cảm thấy tức bực không dễ chịu. Chính thế cho nên, tất cả chúng ta khi nào cũng kẹt trong vòng tham muốn quá đáng, đó là căn bệnh thâm căn cố đế của nhiều người. Tu tâm là tất cả chúng ta dẹp bỏ lòng tham lam, sân giận và si mê của mình. Tuy nói là tu thân, tu giới, tu tâm để cho người tu được phần nào đỡ phần đó, chứ thật ra đa phần vẫn là tu tâm. Nếu tu tâm không khởi nghĩ thao tác ác thì miệng đâu nói lời khó nghe và thân sẽ không hành vi hại người. Như vậy tu tâm vẫn là trên hết, vì tâm là chủ của bao điều họa phúc. Cho nên nói nhân nào quả nấy là chỉ cho những người không chịu tu, vì họ gật đầu số phận đã an bài nên càng tạo nghiệp xấu nhiều hơn, người biết tu thì sẽ biến hóa được nhân quả xấu, tùy theo năng lực tu cao hay thấp mà thôi. Nếu người lỡ nghiện rượu say sưa hay mắng chửi đánh đập vợ con, vì yếu ớt mà không dám chừa bỏ nên ở đầu cuối bị tan nhà nát cửa, dẫn đến tù tội, do vi phạm luật hôn nhân gia đình mái ấm gia đình. Người có ý chí khi lỡ nghiện rượu rồi được người khác khuyên nhủ, uống rượu có hại sức khỏe thể chất, hao tiền tốn của niềm tin không sáng suốt và làm cho vợ con khốn khổ, mái ấm gia đình không niềm hạnh phúc. Khi nghe lời khuyên, họ chợt tỉnh và hiểu ra rằng, sự mối đe dọa của uống rượu rất lớn lao mọt khi không làm chủ bản thân, nên từ đó bỏ rượu chè be bét và biết làm ăn đàng hoàng. Tuy lúc mới bỏ hơi không dễ chịu, hơi vật vã một chút ít, nhưng ta cố chịu một thời gianrồi sẽ qua, và sống thông thường tự do trở lại. Chúng tôi xin đưa ra một ví dụ để mọi người dễ hiểu, thuở xưa anh Ngang hay chửi bới làm cho anh Nhẫn tức giận. Nhưng vì anh Nhẫn yếu thế hơn nên mới ôm giận trong lòng, mà chờ ngày trả thù. Sau đó anh Ngang hết thời làm ăn bị thất bại, anh Nhẫn lúc này làm ăn được khấm khá hơn trước và làm chủ một công ty nỗi tiếng. Lúc này anh Nhẫn có thời cơ trả thù nên tìm cách mắng nhiếc hạ nhục anh Ngang trước mặt mọi người, tuy nhiên trong thời hạn thất bại anh Ngang hồi tâm quay đầu về Phật pháp, nhờ vậy có chút công phu tu hành. Anh Nhẫn lúc này cho người đến kiếm chuyện mắng chửi anh Ngang một cách thậm tệ, thiếu điều muốn vu oan giá họa, nhưng lúc này anh Ngang biết tu, nên nghe tiếng chửi như gió thoảng qua tai, không buồn chán ai hết. Như vậy, nhân quả xấu nếu chúng tabiết tu tâm thì sẽ chuyển được nhân xấu khi trước, đó là một thực tiễn ít ai ngờ đến. Ngày xưa nếu tất cả chúng ta tạo nghiệp ác, đáng lý ra phải trả bằng sự đánh đập, hay bị tù tội, hoặc bị tai nạn thương tâm giật mình, nhưng nhờ biết tu nên chỉ bị mắng chửi hay bị mất mát chút ít gia tài. Chúng ta hãy nên nhớ, tu là bỏ ác làm lành, khi bị chuyện mất mát đau thương đến với mình thì ta biết đó là nghiệp quá khứ còn rơi rớt lại, mà vững lòng tin can đảm và mạnh mẽ chấp nhậnchịu đựng, rồi chuyện gì cũng sẽ qua nhờ ta biết buông xả. Cho nên khi phát tâm tu, nếu gặp người làm khó dễ, tất cả chúng ta không nên buồn giận mà phải còn khởi lòng từ bi thương xót họ nhiều hơn, như vậy là ta đã biết cách chuyển nghiệp xấu ác rồi, làm gì có chuyện cố định và thắt chặt gieo nhân nào phải thọ quả nấy. Khi gặp chướng duyên bên ngoài mà tất cả chúng ta biết chuyển hóa, không thọ nhận đó là ta biết tu và chuyển nghiệp xấu. Không phải tu là cầu nguyện suông, mà phải có người thử thách để có dịp coi lại mình đã làm chủ được bản thân chưa. Nếu thấy mình còn buồn giận nhiều, là biết ta tu chưa tiến được bao nhiêu. Tinh thần nhân quả của đạo Phật rất phong phú và phức tạp, vì nhân quả ba thời quá khứ, hiện tại, vị lai không phải gây nhân nào chịu quả ấy như nhiều người thường lầm tưởng. Đối với người biết tu thì nhân quả sẽ biến hóa nhiều hay ít tùy theo năng lực tu tập của mỗi người. Cho nên Phật dạy : Tu là chuyển nghiệp phiền não khổ đau, thành an vui niềm hạnh phúc. Nếu ai biết giữ cho tâm mình được trong sáng, thì khi tham biết mình tham, khi giận biết mình giận, cho đến khi nào tất cả chúng ta thấy những tâm niệm xấu ác đã hết và ở đầu cuối ta xả luôn tâm niệm tốt, dù là niệm Phật hay Bồ-tát, ngay khi ấy thì tâm Phật hiện tiền. Chúng ta phải nên nhớ trong bước đầu của tu tâm là buông xả niệm ác trước, kế đến là niệm thiện và trở lại pháp tu trung đạo là sống với tâm Phật sáng suốt mà thường biết rõ ràng, khi thấy chỉ là thấy, khi nghe chỉ là nghe, mũi lưỡi thân ý cũng lại như vậy. Đó là ta biết tu tâm, người chưa đủ sức thì phải tu thân, rồi tu giới và sau cuối là buông xả hết tâm niệm tốt xấu, đúng sai, ta người mà sống với Phật tính sáng suốt của mình. – Khi hiểu rõ luật nhân quả nghiệp báo, tất cả chúng ta sẽ không bị những thứ mê lầm chi phối ? – Không mê tín dị đoan dị đoan vì biết chính ta là chủ của bao điều họa phúc. – Không than trách, oán giận thù hằn khi gặp chướng duyên nghịch cảnh, không thấy ai là quân địch mà chỉ có người chưa thông cảm với nhau mà thôi.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.