Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam – Wikipedia tiếng Việt

Tội danh tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã được quy định trong điều 88 Bộ luật Hình sự năm 1999. Sau này, tội danh được đặt lại tên thành tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là tội danh hình sự được quy định theo Điều 117 Luật Hình sự của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Điều này được ghi trong Chương XIII, Bộ Luật hình sự sửa đổi, bổ sung năm 2015, thi hành năm 2018.

Điều 117 Bộ luật Hình sự[sửa|sửa mã nguồn]

Trích theo văn bản :

Điều 117. Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam:

  1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ 05 năm đến 12 năm:
    a) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm có nội dung xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;
    b) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm có nội dung bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân;
    c) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm gây chiến tranh tâm lý.
  2. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ 10 năm đến 20 năm.
  3. Người chuẩn bị phạm tội này, thì bị phạt tù từ 01 năm đến 05 năm.

  • Theo ông Brad Adams, giám đốc Á châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, thì “chính phủ Việt Nam đã nhiều lần từ chối không chịu sửa đổi hoặc rút lại những điều khoản về an ninh quốc gia trong bộ hình luật, như điều khoản 88, kết tội những người đối lập ôn hoà…[và] tiếp tục dùng những luật này để bắt những người chỉ trích phải im tiếng”. Ông cũng phê phán việc “chính phủ Việt Nam coi việc phát biểu quan điểm là một tội phạm”, và kêu gọi chấm dứt “bỏ tù những người bất đồng chính kiến”.[1]
  • Một số thanh niên trẻ trong nước cho rằng “Điều 88[2] rất mơ hồ, thiếu minh bạch chỉ có lợi cho Đảng và nhà nước” thông qua cuộc phỏng vấn với đài RFA.[3]
  • Giáo sư Allen Weiner, Đồng Giám đốc Chương trình Luật Quốc tế của Trường Luật Stanford nói qua BBC:“Việc sử dụng điều 79 và 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam[2], ít nhất như cách Việt Nam sử dụng với những nhà hoạt động này, vi phạm luật nhân quyền quốc tế.” [4]
  • Trong phiên họp thứ 41 Ủy ban Thường Vụ Quốc hội (UBTVQH), Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cho ý kiến về điều 88[2]: “Tôi nói thật là ta phát biểu nhiều khi cũng vi phạm, bắt cũng được đấy. Nói như vậy để thấy là không thể để một cái tội chống nhà nước quy định chung chung như vậy, muốn bắt ai thì bắt, đâu có được”.[5]

Trong thông cáo ngày 14/10 Liên Hiệp Quốc lôi kéo chính phủ nước nhà Nước Ta xóa bỏ điều 88, và những điều 79, 87, 245 và 258 luật hình sự [ 2 ] mà cao ủy nhân quyền nói là ” vi phạm tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế “. ông Zeid Ra’ad Al Hussein, Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc, đánh giá và nhận định : ” Điều 88 [ 2 ] trên trong thực tiễn biến bất kỳ công dân Nước Ta nào cũng có tội khi họ dùng tự do cơ bản để bày tỏ quan điểm, tranh luận hay phỏng vấn cơ quan chính phủ và chủ trương. “, ” Điều luật rộng rãi, không định nghĩa rõ ràng giúp quá thuận tiện để dập tắt mọi quan điểm trái chiều và tùy ý tạm giữ cá thể dám chỉ trích chủ trương của cơ quan chính phủ. ” [ 6 ]

Nhân vật bị truy tố và kết tội[sửa|sửa mã nguồn]

Lời lôi kéo thực thi quyền con người theo Hiến pháp tại Nước Ta[sửa|sửa mã nguồn]

Bản kiến nghị với tên trên là của một số nhà trí thức Việt Nam được công bố vào ngày 25 tháng 12 năm 2012 với mục tiêu chính là “yêu cầu chính quyền hủy bỏ điều 88 Bộ luật Hình sự, được đánh giá là « quy định một cách mù mờ về tội danh tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam, thực chất là bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận đã được Hiến pháp Việt Nam và Công ước Quốc tế về những quyền dân sự và chính trị ghi nhận và bảo đảm ».[21]

Trong số những người ký tên có nhiều tên tuổi như giáo sư Nguyễn Huệ Chi, giáo sư Hoàng Tụy, kinh tế gia Lê Đăng Doanh, thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh. Giới văn nghệ có những người như Phạm Xuân Nguyên, chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội, nhà thơ Nguyễn Duy, nhà văn Nguyễn Đắc Xuân. Không ít người từng làm trong ngành báo chí cũng ký‎ tên như Tống Văn Công, nguyên Tổng biên tập báo Lao động, Nguyễn Trọng Huấn, nguyên Tổng biên tập báo Kiến trúc và Đời sống, Kha Lương Ngãi, nguyên phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng.[22]

Qua phỏng vấn với đài phát thanh RFI, ông Nguyễn Quang A cho biết tại sao ông ký: Tôi ký tên vào cái lời kêu gọi này, đòi chính quyền Việt Nam phải hủy bỏ, trước mắt là hai điều, điều 88 BLHS và nghị định 38 của chính phủ, vì tôi thấy hai cái đó ngược với những cam kết của Việt Nam trong các văn bản pháp luật quốc tế, mà Việt Nam đã cam kết tôn trọng, đồng thời cũng vi phạm Hiến pháp Việt Nam hiện hành.”[21]

Nhà phê bình văn học Lại Nguyên Ân cho rằng điều 88 của Bộ luật hình sự [ 2 ] hoàn toàn có thể ” gây nguy khốn ” cho hoạt động giải trí phát ngôn của nhiều tri thức thao tác trong nhiều nghành nghề dịch vụ khác nhau trong xã hội và nhu yếu hủy bỏ điều này trong một đơn yêu cầu chung có chữ ký của nhiều nhân sỹ, tri thức và quần chúng. [ 23 ]

Bài trên trang “Quân đội nhân dân” ngày 13 tháng 01 năm 2013 cho việc “kêu gọi xóa bỏ Điều 88 Bộ luật Hình sự, 1999 chính là một bước đi quan trọng trong âm mưu, thủ đoạn nguy hiểm của các thế lực thù địch nhằm tước bỏ công cụ pháp lý cơ bản bảo vệ chế độ xã hội và Nhà nước của nhân dân ta.”[24]

Liên kết ngoài[sửa|sửa mã nguồn]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *