Công nhận quốc tế – Bách khoa Toàn thư Việt Nam

Công nhận quốc tế là sự công nhận trên cơ sở các quy phạm của pháp luật quốc tế do các quốc gia hiện hữu tiến hành đối với quốc gia mới hoặc chính phủ mới hay các chủ thể khác nhằm mục đích thiết lập với những chủ thể mới này các quan hệ chính thức hoặc không chính thức, đầy đủ hoặc không đầy đủ, thường xuyên hay tạm thời. Công nhận quốc tế còn có liên quan đến hàng loạt khía cạnh của quan hệ quốc tế được luật quốc tế điều chỉnh. Như vậy, việc nghiên cứu chế định luật quốc tế này sẽ đạt kết quả nếu phân tích và xem xét sự công nhận quốc tế trong một tổng thể các vấn đề liên quan có tính hệ thống, trong sự vận động, phát triển không ngừng của các quan hệ quốc tế, trong sự xuất hiện và thay đổi của các chiều hướng mới, các đặc thù của từng giai đoạn cho chế định luật quốc tế phức tạp này. Nếu như trước đây sự công nhận quốc gia là thể loại công nhận chủ yếu, thì nay ngoài sự công nhận quốc gia còn có sự công nhận khác rất phổ biến, đó là công nhận các chính phủ được thành lập do kết quả của việc thực hiện quyền dân tộc tự quyết, công nhận các cơ quan, tổ chức của cuộc đấu tranh giải pháng dân tộc và công nhận các tổ chức quốc tế.

Trong thực tiễn, sự công nhận quốc tế không giản đơn dẫn đến việc ghi nhận một cách thuần tuý những biến hóa về quyền lực chủ thể pháp lý quốc tế đang diễn ra hoặc đã diễn ra trên trường quốc tế. Sự công nhận quốc tế đồng thời còn là sự ” mời chào ” đặc biệt quan trọng về việc thiết lập những quan hệ pháp lý nhất định với vương quốc, chính phủ nước nhà được công nhận. Hơn thế, về nguyên tắc, công nhận còn là hành vi pháp lý của hai chủ thể – vương quốc ( nhà nước ) công nhận và vương quốc ( nhà nước ) được công nhận. Hành vi pháp lý này làm phát sinh quan hệ pháp lý giữa vương quốc ( nhà nước ) công nhận và thực thể được công nhận. Trong quan hệ pháp lý này, những bên thực thi những trách nhiệm theo nhiều xu thế hoàn toàn có thể trùng nhau hoặc cũng hoàn toàn có thể không trùng nhau. Chủ thể mới được vương quốc ( nhà nước ) đang sống sót trước sự kiện sinh ra chủ thể mới công nhận. Chính chủ thể đang sống sót trước đó đã là người đưa ra ý tưởng sáng tạo về sự công nhận này. Sự Open sáng tạo độc đáo này, về thực ra, là sự khởi đầu của hành vi công nhận quốc tế .

Đặc tính[sửa]

Thứ nhất : Sự công nhận quốc tế là một hành vi pháp lý – chính trị. Hành vi này có cơ sở của nó là tương quan lực lượng giai cấp trong quan hệ quốc tế và nó làm phát sinh một số ít quyền và nghĩa vụ và trách nhiệm nhất định giữa những bên hữu quan .

Thứ hai: Sự công nhận quốc tế dựa trên những động cơ nhất định (chủ yếu là động cơ chính trị, kinh tế, quốc phòng… ) của giai cấp thống trị ở quốc gia công nhận.

Thứ ba : Sự công nhận quốc tế khẳng định chắc chắn lại quan hệ của vương quốc công nhận so với đường lối, chủ trương, chính sách chính trị, kinh tế tài chính v. v … của bên được công nhận ( hầu hết là vương quốc và chính phủ nước nhà mới xây dựng ) ;

Thứ tư: Sự công nhận quốc tế thể hiện ý định của quốc gia công nhận muốn thiết lập quan hệ bình thường và ổn định trong nhiều lĩnh vực với bên được công nhận.

Phân loại[sửa]

Công nhận vương quốc[sửa]

Công nhận quốc gia mới thành lập là những thể loại cơ bản của sự công nhận quốc tế và thường gặp trong đời sống quốc tế. Thông thường sự xuất hiện của một chủ thể của pháp luật trong nước đòi hỏi phải có đủ hai yếu tố cấu thành cơ bản, đó là yếu tố vật chất và yếu tố pháp lý. Công nhận quốc tế đối với quốc gia cũng đóng vai trò nhất định trong quan hệ quốc tế. Sự công nhận đó tạo ra cơ sở pháp lý nhất định để kiến lập quan hệ giữa quốc gia công nhận và quốc gia được công nhận. Điểm khách quan này không thể bỏ qua được khi nghiên cứu sự công nhận quốc tế.

Công nhận cơ quan chính phủ[sửa]

Khi một vương quốc mới được xây dựng theo một trong những phương pháp nói trên thì sự công nhận vương quốc mới được xây dựng đó bao hàm cả sự công nhận nhà nước của vương quốc mới. Trong trường hợp này có sự trùng hợp một cách ngẫu nhiên của hai thể loại công nhận quốc tế : công nhận vương quốc và công nhận nhà nước mới xây dựng. Ngoài trường hợp đặc biệt quan trọng này ra thì hai thể loại công nhận đó là hai thể loại công nhận khác nhau, độc lập với nhau. Điều này thấy rõ khi nghiên cứu và điều tra lịch sử vẻ vang quan hệ quốc tế. Thông thường, những vương quốc sống sót rất lâu dài hơn, trái lại nhà nước của những vương quốc đó lại thường đổi khác. Chính thế cho nên mà yếu tố công nhận những nhà nước mới xây dựng thường được đặt ra, đặc biệt quan trọng là ở những vương quốc có chính sách chính trị không không thay đổi. Về thực ra, sự công nhận nhà nước mới xây dựng có khoanh vùng phạm vi kiểm soát và điều chỉnh hẹp hơn nhiều so với sự công nhận vương quốc mới xây dựng. Sự công nhận nhà nước mới có nghĩa là công nhận người đại diện thay mặt hợp pháp cho một vương quốc chủ quyền lãnh thổ trong hoạt động và sinh hoạt quốc tế, chứ không phải công nhận chủ thể mới của pháp lý quốc tế .

Trên thực tiễn hay trên pháp lý[sửa]

Công nhận vương quốc và công nhận chính phủ nước nhà đều có hai loại : Công nhận de facto ( công nhận trên trong thực tiễn ) và công nhận de jure ( công nhận về mặt pháp lý ). Công nhận de facto so với vương quốc là sự công nhận trên trong thực tiễn bằng những hành vi ngoại giao trong những trường hợp nhất định trong quan hệ quốc tế. Công nhận de jure so với vương quốc là công nhận vừa đủ, kể cả việc thiết lập quan hệ ngoại giao giữa nước công nhận và nước được công nhận .Các nhà nước được xây dựng một cách ” vi hiến ” được gọi là nhà nước de facto ( trong trong thực tiễn ), còn những nhà nước được xây dựng ” hợp hiến ” được gọi là nhà nước de jure ( theo pháp lý ). Việc công nhận nhà nước de jure thường không được đặt ra trong lý luận công nhận quốc tế .

Tài liệu tìm hiểu thêm[sửa]

  • Trường Đại học Luật Hà Nội, Giáo trình Luật quốc tế, Nhà xuất bản Công an Nhân dân, Hà Nội, 2017
  • Viện Nhà nước và pháp luật, Những vấn đề cơ bản về Luật quốc tế, H., Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia, 1995
  • Призна́ние госуда́рств и прави́тельств, Больщая Росийская Эциклопедия, Издательства “Больщая Росийская эциклопедия”, Москва, 2004-2017
  • Международное право: Общая часть / Отв. ред. Р.М. Валеев, Г.И. Курдюков. М., 2011
  • Recognition in International Law: A Functional Reappraisal, The University of Chicago Law Review, Vol. 34, No. 4 (Summer, 1967), pp. 857-883 (27 pages), Published By: The University of Chicago Law Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *